Tôi bật Ti Vi lên
coi. Trời đất ! Thế là cựu Tổng Thống Ronald W.Reagan
đã vĩnh viễn ra đi, sau cả chục năm chống cḥọi với
căn bệnh hiểm nghèo Alzheimer, ta vẫn g̣oi là bệnh mất
trí nhớ. Tuy là công dân Mỹ nhập tịch chưa được 10
năm nhưng tôi cảm thấy một niềm xúc động lớn
lao dâng lên trong lòng.
Từ ngày đặt
chân tới đất Mỹ, năm 1992, sau hơn 12 năm đi tù cải tạo
trên núi trên rừng, tôi có cơ hội lập lại cái “
tủ sách gia đình “ đã bị mất trong biến cố
muà xuân đau thương 1975. Tôi tìm kiếm ṃoi thứ sách
viết về nước Mỹ, nơi tôi chọn làm quê hương thứ
hai, sách viết về những vị Tổng Thống Mỹ, những
cuộc chiến tranh mà nước Mỹ đã có mặt trong đó...
Có khi tôi mua ở tiệm sách Mỹ vào lúc “Big Sale
- Sale 50% off “ hay tìm kiếm ở mấy cái chỗ
“ Garage Sale – Moving Sale “. Giá rẻ̉ đến mức không
mua kể như.. phí uổng một đời. Nhờ cái chỗ
đó nên tôi biết và coi cựu Tổng Thống Ronald Reagan
là một trong những vị Tổng Thống Hoa Kỳ mà tôi mến
mộ nhất. Chúng tôi đang ở, cũng như ̀ con cái, dâu
rể đều ́ cư trú gần nhau, trong vùng Mira Mesa – San
Diego, Nam Cali, tất cả qua lại gặp nhau thường xuyên, đều
có dịp lái xe qua con đường khá dài, mang tên Reagan
Road . Vưà hay tin ông vĩnh viễn ra đi qua tin tức truyền
hình, tôi đã định viết ngay chuyện này, nhưng gặp
lúc con cái sưả sang nhà cưả ( không phải cho đẹp
như lâu đài cuả Saddam Hussein đâu ) và vợ chồng tôi,
trong những ngày làm việc, sang nhà con gái út và con
rể, cách 8 phút lái xe, nhà lớn quá trời đối với
con mắt đã già cả cuả tôi, trông nom cháu ngoại sắp
được 1 tuổi cho chúng nó đi làm, cho nên đành chậm
lại Máy móc cho tôi sài vào chuyện viết lách cũng
đầy đủ, nhưng mải chơi với cháu ngoại, rồi chuyện
nọ việc kia, trong nhà, ngoài xã hội, toàn những việc
...không tên, không tuổi cho nên tôi chỉ viết được lâu
lâu một chút. Thôi, nhường cho thiên hạ viết trước,
rồi tôi sẽ viết sau. Có ai tranh mất phần như đi ...
ăn cỗ đâu mà sợ. Có điều chắc chắn là tôi sẽ
viết nhiều về cuộc dờ̀i và sự nghiệp cuả Ông
lúc còn sống, hơn là viết về những tin tức sau khi
ông đã vĩnh viễn ra đi.
* * *
Cựu Tổng
Thống Ronald W. Reagan từ trần vào trưa Thứ Bẩy, ngày
5 tháng 6 – 2004 tại nhà riêng ở California, thọ 93 tuổi
( 1911 – 2004 ). Gốc Việt Nam, tôi sẽ viết về Ông nhân
ngày “giỗ 49 ngày cuả Ông“. Ông Ronald W. Reagan sinh ngày
6 tháng 2 năm 1911 tại Tampico, Bang Illinois. Sách vở và người
đời thông thường chỉ viết tên Ông là Ronald Reagan, ít
viết hay nóí đến chữ đệm W. (Wilson ) ở giưã.
Ông thuộc Đảng
Cộng Hoà và làm Tổng Thống Hoa Kỳ thứ 40 với 2 nhiệm
kỳ, kể từ ngày 20 tháng 1 năm 1981 đến hết ngày 19
tháng 1- 1989. Lịch sử Hoa Kỳ có ghi rằng : “Vào tuổi
69,,Ronald Reagan là người cao niên nhất – hay già nhất
cũng thế - từ xưa tới nay được bầu làm Tổng Thống
Hoa Kỳ - At 69, Ronald Reagan was the oldest man ever elected U.S. President.”
Theo một cuốn sách khác thì chữ nghiã không như thế,
nhưng sự kiện vẫn y như vậy “ Vị Tổng
Thống Hoa kỳ già nhất là Ronald Reagan; Ông rời nhiệm
sở vào tuổi 77 sau khi đã phục vụ 2 nhiệm kỳ - The
oldest U.S. President was Ronald Reagan, who was 77 when he left office
after serving 2 terms “.
Ông Reagan là con
trai cuả một người thư ký làm cho một tiệm bán giầy
dép, lương tiền không bao nhiêu cho nên đời sống vật
chất trong gia đình coi như không thoải mái lắm. Mẹ
cuả ông là một phụ nữ rất yêu thích nghệ thuật
sân khấu. Dò ảnh hưởng nơi Bà Mẹ, Ronald Reagan, hay “
Dutch “, cái tên thường được gia đình cũng như người
quen thân vẫn gọi như thế, ngày càng ham thích, mong có
cơ hội được trình diễn trên sân khấu như một diễn
viên thứ thiệt. Là học sinh trung học, Dutch xuất
hiện trên sân khấu nhà trường một cách xuất sắc
trong nhiều vở kịch. Ngoài ra, cậu Ronald hay Dutch này
còn là một thanh niên ưa thích hoạt động thể thao :
chơi môn Football, baseball ( đã có lần gẫy chân, phải
chống nạng, đi cà nhắc ). Cậu còn được đề cử
làm Đội trưởng cuả toán bơi lôi
chuyên môn cuả trường nưã. Ngoài ra cậu thanh niên
Reagan cũng thích... chơi với cuốc, xẻng để làm vườn.
Ham thích hoạt động, thể thao như thế cho nên khi Ông
bước vào làm Chủ Toà Bạch Ốc ở tuổi 69, nghiã
là vị Tổng Thống Mỹ già nhất, mà người ta lại
bảo rằng “ Trông Ông coi bộ trẻ trung hơn
nhiều nhờ vóc dáng khoẻ mạnh rất chi là thể tháo
cuả Ông – He seemed much younger , thanks to his vigorous and
athletic appearance. “ Khi lên Đại Học, chàng thanh niên
Ronald luôn luôn đảm nhiệm các vai chính trong những
vở kịch do nhà trường tổ chức trình diễn.
Sau khi ra trường,
Ông làm công việc “ Xướng ngôn viên thể thao trên đài
phát thanh – Radio Sports Announcer “. Năm 1937, Ông từ
Chicago, theo phái đoàn thể thao cuả thành phố này đi
tḥụ huấn, tập dượt tại một trại huấn luyện ở
California, để cò cơ hội bám sát và loan truyền tin
tức trên đài phát thanh mọi hoạt động, thi đấu cuả
Đoàn. Duyên nợ nghề nghiệp Tài tử điện ảnh cuả
Ông bắt đầu từ chỗ này. Hãng phim cỡ lớn hồi
đó Warner Brothers, mời ông đóng thử một vai trong
“ Love is on the air “ coi ra sao. Sự thử thách này đối
với Ông không phải là chuyện khó khăn. Quả đúng
như vậy, nhà đạo diễn cuốn phim chấm ngay tài tử
Ronald Reagan,. Cuộc đời, sự nghiệp điện ảnh cuả Ông
bắt đầu mở ra, và Ông đã đóng nhiều cuốn phim
nổi tiếng cuả hãng Warner Brothers, bên cạṇh các
tài tử đã thành danh, tiếng tăm như : Errol Flynn, Wallace
Beery, Lionel Barrymore, Shirley Temple, Ann Sheridan, Patricia Neal trong
các phim : Santa Fe Trail– 1940, The Bad Man – 1941, Juke Girl –
1942, That Hagen Girl – 1947, John Loves Mary – 1949 vv... Tuy ông
không thuộc vào hàng ... Siêu Sao Điện Ảnh, nhưng cũng
dần dần từ tài tử hạng B, leo dần lên những vị
trí có giá hơn, đủ cho ông được mời đóng trong tất
cả 53 phim, cùng 2 buổi trình diễn xuất sắc trên
màn ảnh truyền hình.. Rồi cũng trong môi trường điện
ảnh này, ông Reagan có dịp đóng chung với nữ tài tử
đã nổi tiếng, Jane Wyman trong một phim vui vẻ mang tên
“ Brother Rat “ , và hai người thương yêu nhau, kết thành
vợ chồng trong 8 năm, từ 1940 đến 1948. Trông trong tập
tài liệu “Ronald Reagan 1911 – 2004" phát hành cấp tốc
ngay sau khi Ông qua đời, ta mới thấy Ronald Reagan phải được
xếp vào hàng ngũ "tài tử đẹp trai “ quá trời,
quá đất, nhất là bức ảnh chụp cặp ̣ tân hôn Ronald
Reagan và Jane Wyman đứng bên cạnh chiếc bánh cưới trong
buổi tiệc tiếp tân tại Beverly Hills, ngày 24 thang 1 năm
1940, cả hai thật là... xứng đôi vưà lưá. Lúc rảnh,
đôi vợ chồng tài tử này hay đi chiếc xe đạp đặc
biệt, thiết kế cho hai người cùng ngồi, kẻ trước
người sau và cùng đạp cho khoẻ, mà cũng cho vui, sống
những giờ phút bên nhau trong cảnh thiên nhiên tuyệt vời.
Một bức ảnh khác, chụp cảnh hai vợ chồng tràn ngập
hạnh phúc với bé gái Maureen được Mẹ bồng trên tay.
Hình ảnh cuả cặp này nhiều vô số, nhưng tôi chỉ nói
thêm về bức ảnh thứ ba : Trung Úy phi công trừ bị ̣
(Air corps reserve Lieutenant ) Reagan rất đẹp trai trong bộ
Lễ phục cuả quân chủng được coi là đào hoa, bay
bướm này cùng vợ, Jane Wyman, rất đẹp gái trong bộ
đồ hợp thời trang đậm mầu cuả một nữ tài tử
điện ảnh đã có tên tuổi tại Hollywwood, hai người
đi hai bên, dắt tay bé Maureen xinh xắn, khi họ tiễn nhau
tại phi trường Los Angeles ngày 19 tháng 6, 1942 để chàng
đi làm nhiệm vụ tạ̣i San Francisco còn nàng sẽ ở
lại với ngôi nhà tại thành phố Los Angeles.
Cuộc đời và
tình yêu cuả giới tài tử điện ảnh mà được 8 năm
như vậy kể cũng đã là tốt đẹp, lâu dài rồi vậy,
vì trong 53 cuốn phim, tài tử Reagan có dịp đóng chung
với biết bao nhiêu là nữ tài tử xinh đẹp, quyến
rũ ...chết người như chơi. Đó là chưa kể trường
hợp đã là tài tử màn bạc với 53 cuốn phim, chàng
Reagan khoẻ mạnh, đẹp trai có bao nhiêu cơ hội để làm
quen, tiếp xúc, tiệc tùng, khiêu vũ với bao nhiêu người
đẹp đã mê muốn chết về nét hấp dẫn, lôi cuốn
cuả Reagan đã đẹp trai, ăn nói có duyên, như những trường
hợp đóng chung hay thân thiết với:các nữ tài tử
đến từ nhiều quốc gia : Olympe Bredna,
Eleanor Parker, Shirley Temple, Patricia Neal, Viveca Lindfors, Virginia
Mayo, Ruth Hussey, Piper Laurie, Ruth Roman, cả Lana Turner, Marilyn
Monroe và nhiều lắm, không cách nào nhớ hết được...
Ngày 9 ̣ tháng 11 – 1985, Công nương Diana, người đẹp
cuả Vương Quốc Anh viếng thăm Hoa Kỳ, đã được Tồ̉ng
Thống Reagan đón tiếp long tṛọng và trong bưã dạ tiệc
tại Toà Bạch Ốc, Tổng Thống Hoa Kỳ đã dìu Công nương
Diana nhẹ nhàng, lả lướt trong một bản nhạc Slow tuyệt
vời. Đến năm 1952, Ronald Reagan kết hôn với
nữ tài tử Nancy Davis sau ba năm quen biết. Sau khi cuộc
hôn nhân thứ nhất kết thúc vào năm 1948, Ronald Reagan
thấy rằng: ở đời không gì khó bằng làm tài tử
điện ảnh mà tìm được người vợ có thể sống
với nhau cho hết cuộc đời kể cả những lúc vinh quang
cũng như thời gian khổ cực.. Ông Trời quả là ... có
mắt cho nên đã cho Chàng gặp đúng người...trong mộng.
Nữ tài tử Nancy có lần, trong lúc vui đuà đã cho một
ngườì bạn coi cái danh sách Nàng liệt kê những chàng
độc thân lúc đó, cuả vùng trời Hollywood được Nàng...
để mắt đến nhiều nhất, mà cái tên Reagan lại đứng
đầu danh sách ( Nancy had jokingly showed a friend a list of
Hollywood’s most eligible bachelors, and Reagan’s name was at the top
of her list )..Cuộc tình này không thể bỏ qua những chi
tiết đặc biệt cuả nó mà không nói đến. Dù là
vui đuà hay nói thật thì Nancy, nữ tài tử 28 tuổi,
đã có lúc nói với nhà sản xuất điện ảnh
nổi danh đương thời Dore Schary, nếu có thể thì xếp
đặt sao cho Cô gặp và chuyện trò với Reagan một lần.
Do đó, bà vợ cuả Schary là ̀ Miriam mới đứng ra tổ
chức một cái “ Dinner party “ nho nhỏ gồm một số
bạn bè thân thiết. Bà Miriam xếp đặt cho Nancy và
Reagan ngồi đối diện với nhau. Thế là là chàng
và Nàng tha hồ chuyện trò tâm sự. Bà Miriam quan sát
– như một nhà thám tử - thấy rằng suốt bưã
tiệc, Nàng Nancy luôn luôn tươi cười chuyện trò tâm
sự với chàng Reagan - sau khi mối tình đầu cuả chàng
đã tan vỡ,chắc chắn như đinh đóng cột là câu chuyện
tâm sự phảI lâm ly dễ sợ lắm – và Nàng tỏ
ra đồng ý với những điều chàng thổ lộ, nói ra
tự trong tim, trong lòng. “Nhà thám tử" Miriam đề nghi:
Reagan nên lái xe chở Nancy về nhà, nhưng… đóng phim hay
thiệt thì không biết, Reagan xin lỗi rời bưã tiệc,
ra vè một mình để sưả soạn nhiều chuyện, sáng sớm
hôm sau phải đi New York. Tháng sau, Nancy tìm ṃoi cách
để gặp lại Reagan và tìm cách làm cho Chàng phải chú
ý tới những chuyện đã tâm tình với nàng trong cái:Dinner
party tháng trước. Nàng g̣oi phôn, nhắn message, thậm
chí tình nguyện làm việc trong toán nhân viên dàn cảnh
và thu dọn “ chiến trường “ khi quay xong một cảnh
nào đó, mà Reagan lại là người trông coi toán nhân viên
này. Cuối cùng, vào chiều tối ngày15 tháng 11
– 1949, điện thoại nhà Nancy reo vang. Nancy bắt phôn. Người
ở đầu dây bên kia chính là chàng Reagan… cuả Nàng.
Chàng nói: Nếu Nancy có rảnh thì xin mời Nancy đi ăn
tối vì trời còn sớm - Chàng muốn khéo léo giữ
ý cho Nàng - và sáng hôm sau Chàng lại phải đi xa
lo công việc mất rồi. Chỗ này là chàng nóI “ cuội
“ để cho thêm phần... tình tứ mà thôi. Phần
Nancy ( thời kỳ 1949 chớ đâu có phải 2004 như bây giờ
), Nàng trong lòng tuy vui như...mở hội, nhưng cũng
phải giữ ý,làm khó làm khăn, chớ đâu có như bây
giờ, đàn ông độc thân mời đi ăn tối là đàn bà,
con gái chưa chồng ô kê cái rẹt được đâu , cũng phải
nói “ cuội “ với chàng là : Nancy cũng thế, ngày
mai cũng có việc phải đi. Vậy là có nghiã : nếu
không gặp nhau ăn tối hôm nay thì chắc là khó có cơ
hội khác nưã. Cả hai ...trong lòng như đã...mặt ngoài
còn e...nhưng khi đã gặp nhau rồi, trong khung cảnh thơ
mộng mặt đối măt, bốn mắt nhìn nhau cũng ... đủ
no, cần chi phải ăn với uống nưã. Chàng và nàng
đều muốn bưã ăn tối đừng bao giờ chấm dứt. Con
tim cuả hai kẻ yêu nhau chân tình, tha thiết thì nó như
thế đấy. Bưã ăn đã xong – sao mà ngắn ngủi
thế - chàng Reagan dẫn nàng Nancy đi coi buổi trình
diễn tuyệt vời cuả Sophie Tucker tại Ciro’s nightclub. Khi
rủ nàng đi ăn thì chàng nói : trời còn sớm, mình
đi ăn tối với nhau rồi mai chàng phải lên đường từ
lúc... mặt trời còn ngủ, chưa dậy,và nàng cũng đáp
lại tương tự như thế, vậy mà ăn tối xong, hai người
dẫn nhau đi coi show ở nightclub, chẳng biết có coi thấy
chi hay không mà cả hai khi dắt nhau ra xe, trở về thì
đồng hồ đã chỉ đúng 3 giờ 00 sáng, hai xuất trình
diễn đã đi qua lúc nào chẳng hay.. Đúng là : khi
đã yêu nhau thì chỉ có... hai con tim nói chuyện với
nhau, chớ bốn hay mười con mắt cũng đâu có trông thấy
trời đất gì nưã đâu. Tình yêu chân thật giưã hai
người kéo dài như thế cho tới 2 năm sau, khi cả hai thấy
rằng họ không thể nào sống mà không có nhau ở bên
cạnh cho đến trọn đời. Trong cuốn hồi ký Reagan viết
về sau, có kể lại : One night, over dinner as we sat at
a table for two, I said, “ Let’s get married … she put her hand in
mine, looked into my eye and said, “ Let’s ! “ Rồi một đám
cưới thật là đơn giản đã diễn ra ngày 4 tháng 3
năm 1952 ṭai nhà thờ Little Brown Church, mà ngoài cặp vợ
chồng Reagan – Nancy, khách mời chỉ có duy nhất cặp
vợ chồng tài tử William Holden và Ardis, kiêm luôn
vai tr̀o phù dâu, phù rể. Kể từ giờ phút đó, Ronald
Reagan và Nancy Reagan trở nên vợ chồng và sống với
nhau cho đến trọn đời, qua bao nhiêu tháng ngày thăng trầm,
vinh quang cũng như khắc nghiệt, đúng như lời thề ước
tại ngôi nhà thờ Little Brown Church 52 năm về trước...
* * *
Xin trở lại
câu chuyện chính đã nói từ đầu. Sau khi kết hôn,
hai vợ chồng đóng chung với nhau trong cuốn phim “ Hellcats
of The Navy “ kể lại câu chuyện vè một đơn vị
Hải Quân trong thơì Đệ Nhị Thế Chiến. Kế đó,
Ronald Reagan đóng cuốn phim cuối cùng “ The Killers “.
Là một tài
tử điện ảnh, Ông Reagan luôn luôn tích cực hoạt động
trong Nghiệp Đoàn Công Nhân Điện Ảnh và Truyền Hình.
Ông đã phục vụ 6 năm với tư cách là Chủ Tịch cuả
Nghiệp Đoàn. Hồi đó trở về trước khi đã
là tài tử, nghệ sĩ, ít ai lại ưa thích chuyện chính
trị được coi là phiền toái, rắc rối đau đầu và
nguy hiểm nưã ( Tổng Thống Reagan mới nhậm chức được
hơn 2 tháng thì bị ám sát hụt do tay súng John Hinkley thực
hiện ngày 30 – 3 – 1981). Ông Reagan khác hẳn, rất
hăng hái tham dự vào những hoạt động chính trị mang
tầm vóc quốc gia. Năm 1948, với tiếng tăm sẵn
có đối với đông đảo dân chúng mến mộ, Ronald Reagan
tham gia cuộc vận động tranh cử Tổng Thống cho ứng
cử viên Đảng Dân Chủ : Harry Truman . Thế nhưng, suốt
những năm của thập niên 1950, quan điểm chính trị cuả
ông nghiêng dần sang khuynh hướng bả̉o thủ truyền thống,
ông Reagan chuyển đổi sang Đảng Cộng Hoà và tích cực
vận động ủng hộ các ứng cử viên Cộng Hoà vào
những chức vụ dân cử cũng như vào Toà Bạch Ốc như
Dwight Eisenhower, Richard Nixon vv...Sau này, có người khuyến
khích ông nên ra ứng cử vào chức ̣ vụ Thống Đốc
Tiểu Bang California, ông cười lớn và cho rằng Ông chẳng
có chút hi ṿọng nào để thắng cử ( When someone suggested
to him that he should run for governor of California, Reagan laughed. He
felt he didn’t have the slightest chance of winning.) Người khác
thúc đẩy ông: cứ ra ứng cử một cái coi sao. Ông vưà
cười vưà nói : “ Tui mà làm Thống Đốc à ? Đâu
có phải là… nghề cuả tui ! “ Vậy mà ông cũng
ráng thử một phen vào năm 1966, và ông đã đánh baị
ứng cử viên Dân Chủ để vào dinh Thống Đốc Tiểu
Bang California, một Tiểu Bang giầu mạnh, đông dân nhất
nước Mỹ. Sau khi mãn nhiệm kỳ 1, ông tái ứng cử và
lần này Ông vẫn thắng cử vẻ vang để phục vụ cho
tới 1975.
Năm sau, được
đà Ronald Reagan vận động Đảng Cộng Hoà để
được đề cử ra dự tranh chức vụ Tổng Thống.. Thời
cơ chưa đến, cho nên Reagan bị thua vị Tổng Thống
đương
nhiệm thứ 38 là Gerald Rudolph Ford, tái ứng cử, có nhiều
lợi thế hơn theo lẽ thông thường. Ông Tổng Thống Ford
này đã vào Toà Bạch Ốc, chiếm ngôi vị số 1 đất
nước Hoa Kỳ hùng cường, vĩ đại, tự do, dân chủ hàng
đầu thế giới, bằng một con đường không giống bất
cứ một vị Tổng Thống Mỹ nào cuả lịch sử : Ông
̀ chưa bao giờ được dân chúng Hoa Kỳ bầu vào chức
vụ đó, ngay cả bầu vào chức vụ Phó Tổng Thống
để rồi theo tinh thần Hiến Pháp, lên thay Tổng Thống,
cũng không luôn. Thế mới hay và lạ lùng, nhưng lạ lùng
mà lắm khi lại có thật.. Tôi xin phép đi ra ngoài đề
để có vài dòng về vụ này. Dưới thời Tổng Thống
thứ 37, Richard M. Nixon, ông Phó, tức là ông số 2 : Spiro
T. Agnew buộc phải từ chức vì chuyện rắc rối lôi
thôi tiền bạc ( tiền bạc với lại...đàn bà
thường làm cho giới mày râu, anh hùng hảo hán , dù
cho lão luyện giang hồ cũng lắm khi điêu đứng cuộc
đời là thế đấy ). Thiếu ông Phó, chỉ thiếu ông
Phó thôi, chớ nếu thiếu ông Chánh thì ông Phó lên
thay, hay cả hai ông Chánh và Phó cùng... rớt máy bay ,đi
luôn một l̀èo thì cứ theo Hiến Pháp, mời ngài Chủ
Tịch Hạ Viện ( Speaker of the House ) lên thay
là khoẻ re. Đằng này chỉ có một mình ông Phó ra đi
thôi, biết làm sao bây giờ ? Ngài số 1, Nixon bèn xin
lưỡng viện Quốc Hội chấp thuận “ bốc “ ngài
Ford từ Hạ Viện lên làm Phó, giúp ông một tay, chớ
không tình hình trong nước, ngoài nước, nhất là chiến
tranh Việt Nam tùm lum tà la, mình ông chịu sao cho thấu...
không chết thì cũng bị thương.. Quốc Hội còn gì mà
chẳng ô kê. Thế là Ngài Ford nhẩy một cú tuyệt chiêu
lên làm Phó mà dân Mỹ đâu có bầu ông theo cái liên
danh tranh cử vào Toà Bạch Ốc bao giờ đâu ? Ít lâu
sau, đến phiên chính ông số 1, tức la ngàì Nixon
phải ....khăn ǵoi ra đi vì cái vụ Watergate, tức cái ṿu
gắn máy nghe lén ...phe nó, phe ta, không muốn bị Quốc
Hội làm thủ tục chơi một màn...impeachment, còn khổ
sở, điêu đứng hơm nưã.. Ông số 1, Nixon đành phải
ra đi... khi trời vưà sáng, thì ông Phó, tức là ngài
Ford, cứ theo Hiến Pháp mà nhẩy cú thứ hai tuyệt đẹp,
lên thay chỗ ông số 1 để làm Tổng Thống Hoa Kỳ
thứ 38, mặc dầu dân chúng Hoa Kỳ chẳng bao giờ bầu
ông làm Phó, làm Chánh cuả Toà Bạch Ốc bao giờ cả...Có
lẽ ...Trời Đất thấy ông lên ngôi không giống
ai cả cho nên chỉ cho ông làm nốt cái nhiệm kỳ dở
dang cuả ông Nixon, tức là từ ngày ̣ ̣9 tháng ́8 –
1974 cho đến hết ngày 19 tháng 1 – 1977 mà thôi. Đang
làm Tổng Thống, có nhiều lợi thế hơn theo lẽ thông
thường cho nên ông Ford đánh bại được ông Reagan trong
việc Đảng Cộng Hoà đề cử ra làm “Presidential Candidate“
để “đấu“ với ông Jame Earl Carter cuả Đảng Dân Chủ,
giành chức vị Tổng Thống Hoa Kỳ thứ 39. Theo các nhà
Sử Học và phân tích thì ông Carter không phải là nhân
vật xuất sắc về mặt “ Trị quốc, an dân “ chớ
chưa nói đến chuyện “ Bình thiên hạ “ , nhưng ông
là người đạo đức, tốt lành và sau khi nước Mỹ
vưà trải qua cơn “ khủng hoảng lãnh đạo “ chưa bao
giờ có trong lịch sử : cả Tổng Thống lẫn Phó Tổng
Thống đều phải ra đi trong tình trạng... chẳng vẻ vang,
vinh dự chi cả. Ông Carter đã đi khắp đất nước, vận
động tranh cử với đề tài chính yếu là “ Nước
Mỹ phải có những người lãnh đạo mới mẻ, tốt lành
hơn để đưa nước Mỹ trở lại vị trí được toàn
dân cũng như nhân loại yêu thương, kính nể “. Đề tài
tranh cử này coi bộ “ ăn cử tri “ thấy ro,̃ và
ông Carter bước vô làm Chủ Toà Bạch Ốc với chức
vị Tổng Thống thứ 39 cuả đất nước vĩ đại
Hoa Kỳ. Tuy nhiên, muốn làm là một chuyện, nhưng
có làm được hay không là hai chuyện hoàn toàn khác
nhau ở trên cõi đời này. Ông James Earl Carter, người
đời thường g̣oi Jimmy Carter, tuy thành công về ngoại
giao, đem lại sự ký kết hiệp ước hoà bình trong cuộc
chiến tranh giưã Do Thái và Ai Cập ̣ ( được đề
nghị lãnh giải Nobel Hoa Binh sau thời gian đó, nhưng chưa
“ dính “ nổi, phải đợi đến năm 2002, mới đây thêi,
sau nhiều thành công khác cho hoà bình nhân loại, ông Carter
mới đoạt được giải Nobel về Hoa Bình ) nhưng trong nước,
ông không giải quyết được nạn lạm phát, vấn đề
thất nghiệp, kinh tế suy thoái, lại thêm̀ vụ sinh
viên xứ Hồi Giáo Iran chiếm Toà Đại Sứ Mỹ , bắt
52 người Mỹ làm con tin. Vấn đề thương thảo giải quyết
lòng thòng cả năm không xong , khiến dân Mỹ vốn khó
kiên nhẫn, nổi điên, nổi khùng ( Nếu gặp ông Số
Một ngày nay thì đám sinh viên Iran đó không bị hoả
tiễn xịt, biệt kích nhẩy trực thăng xuống ria tiểu
liên cho chết hết thì cũng...bị thương nặng phải vô
bệnh viện nằm ngơi cho biết sự đời ) Cơ hội bằng
vàng đ̃ã đến, cựu tài tử điện ảnh, cựu Thống
Đốc Bang Calí cuả tôi bèn nhẩy ra đúng lúc, đúng
thời. Với đường lối, chính sách hợp lòng dân, tài
ăn nói đã hấp dẫn từ hồi còn làm xướng ngôn
viên thể thao, tài tử điện ảnh, bằng những vụ xuất
hiện trên màn ảnh truyền hình ( đất dụng võ cuả
chàng ) ứng cử viên Tổng Thống Ronald Reagan đã nổi
bật như một vì sao sáng trên vùng trời Hoa Kỳ đang
âm u vì tình trạng kinh tê suy thoáí, thất nghiệp tràn
lan, nạn lạm phát ... hết thuốc chưã (serious inflation),
vụ 52 người Mỹ bị bắt giữ làm con tin sống chết
ra sao, có bị cưá cổ hay không ở Iran ... Thế là cựu
tài tử điện ảnh, Ronald Reagan, cựu Thống Đốc Bang
Cali cuả tôi đã ... hạ đo ván kỹ thuật ( technically knocked
out ) ngài Jimmy Carter , đương kim Tổng Thống tái tranh cử
keo thứ nhì , để cùng First Lady Nancy Reagan chính thức
bước vào làm chủ Toà Bạch Ốc ngày 20 tháng 01 năm
1981, sau Lễ Tuyên Thệ nhậm chức vơí sự chứng kiến
cuả Chủ Tịch Tối Cao Pháp Viện Warren Burger và Nữ
Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện đầu tiên cuả nước Mỹ
Sandra Day O’Connor .
Ông Reagan, với
những phụ tá vào hàng cự phách ( outstanding assistants
) đã cho thi hành những biện pháp thích hợp và
quyết liệt để đưa nước Mỹ ra khỏi tình trạng đen
tối và đem lại cho Đất Nước cuả Ông một luồng
sinh khí mới, dân chúng sôi động tinh thần yêu nước,
Hoa Kỳ dần dần trở lại với vị trí xứng đáng cuả
một “ Siêu cường quốc “. Những đường lối, chính
sách kinh tế có hiệu quả mạnh mẽ, rõ ràng cuả thời
đại Ronald Reagan đã được người ta đặt cho cái tên
g̣ọi là “ Reaganomics “.
Ngay khi nhậm chức,
bắt đầu một thời kỳ mới mẻ, nhà lãnh đạo Ronald
Reagan đã phải đối đầu với một địch thủ đáng
nể mặt: Liên Bang Sô Viết, luôn luôn ôm mộng thống
trị toàn cầu, sau những thắng lợi vẻ vang, oanh liệt
tại các Châu Lục : Á , Phi, Châu Mỹ La Tinh, trong đó Nam
Việt Nam, tiền đồn chống cộng cuả Mỹ tại Á Châu
xụp đổ một cách thê thảm. Đứng trước làn sóng
cộng sản đang dâng lên như bão táp, vây kín chung quanh
theo quan điểm chính trị và quân sự cuả Lenin, Cha đẻ
cuả Cách Mạng vô sản tháng 10 – 1917 tại Nga, cuả Đệ
Tam Quốc Tế Cộng Sản : Thôn tính Đông Âu trước nhất,rồi
theo vết dầu loang, Trung Quốc sẽ đi tiền phong với đạo
quân và khối dân đông đảo nhất sẽ thống trị
toàn cõi Á Châu. Còn Châu Phi với những quốc gia nghèo
nàn, chậm tiến, đói khổ thì bộ máy tuyên truyền
cộng sản dễ dàng hấp dẫn, thúc đẩy dân chúng nổi
dậy cướp chính quyền, giành lấy quyền sống theo
kiểu : Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc, cơm no, áo ấm,
tài nguyên đất nước là cuả nhân dân, không còn ai bị
đói khổ, đàn áp, bóc lột. Ṃoi người dân đều
trở nên sung sướng, bình đẳng. Đến lúc đó, Hoa Kỳ,
tên đế quốc đầu sỏ, kể như đã ḅi vây chặt
trong thế gọng kìm, chỉ còn… chờ chết trước sức
mạnh cuả nhân dân vô sản, khỏi cần đánh đấm chi cả
. Tiếc rằng Lenin chỉ học nghề thầy bói nói mò theo
kiểu chủ quan,khinh địch : phe ta tiến lên ào ào, còn
phe nó…đắp mền ngủ kỹ cho nên ṃoi sự nó mới ra
nông nỗi…phe nó không chết mà chính phe ta lại hết
sống. Khổ thế đấy ! Ông Reagan đã thấy rõ : muốn
giữ vững hoà bình thế giới, muốn ngăn chặn tham
vọng điên cuồng cuả phong trào cộng sản thế giới,
Hoa Kỳ, quốc gia hàng đầu cuả khối Tự Do , Dân Chủ,
bắt buộc phải có một lực lượng quân sự thật
mạnh, vượt trội đối phương, Ông kêu g̣oi Quốc Hội
chấp thuận những ngân khoản cần thiết cho việc phát
triển các loại hoả tiễn, oanh tạc cơ siêu đẳng và
những loại vũ khí có thể trấn áp đối phương ngay
từ phút lâm trận đầu tiên. Những nhân vật chính
trị chưa biết nhiều về “ Sách lược – Policies &
Strategies “ cuả cộng sản thì la làng về sự chi
tiêu quá đáng cho vấn đề quốc phòng, tối tân hoá
quân đội, chiến tranh trên không gian, theo đường lối
lãnh đạo cuả Ông Reagan. Nhiều nhân vật cho rằng cứ
caí đà… đổ tiền xuống biển như thế này thì
Ông Reagan chỉ giữ được Toà Bạch Ốc giỏi lắm l̀à
một nhiệm kỳ mà thôi. Tuy nhiên, ̣ nhiều người lại
cổ vũ cho đường lối, chính sách đối nội cũng
như đối ngoại cuả nhà lãnh đạo mưu lược Reagan.
Ronald Reagan biết rằng cộng sản chủ trương : dùng bạo
lực để đạt tới mục tiêu, hoà bình ở đầu mũi
súng, sức mạnh quân sự và sự cuồng tín cuả quần
chúng quyết định sự thành công cuả "Cách mạng vô sản
toàn càu – Global proletarian revolution “ cho nên Liên
Sô bắt buộc phải chạy đua võ trang với Hoa Kỳ để
giành thế “ Thượng phong về hoả lực – Superiority
of firepower “ . Cuộc chạy đua này tốn tiền bạc kinh
khủng lắm, nước Mỹ giầu mạnh nhất hành tinh mà vẫn
phải vưà chạy đua, ở vị trí số 1, vưà ngó lại
đằng sau, coi địch thủ đã qụy chưa . Còn anh Liên Sô
thì chỉ sẵn sàng hi sinh cả triệu quân, chết 5,7 triệu
dân cho sự chiến thắng cuả chủ nghiá Marx-Lenin, cho Cách
Mạng vô sản thế giới siêu việt, thì kể chi ba chuyện
đó. Khốn nỗi chạy đua với Mỹ bằng tiền bạc,
bằng đô la, bằng đồng rúp thì Điện Kremlin ở Moscow
không… chết thì cũng bị thương nặng, để đi đến
chỗ xụp đổ. Mà đúng thế, thời gian đã chứng minh
điều đó là sự thật. Ngay đầu năm 1984, tức là
đầu năm thứ 3 cuả nhiệm kỳ1, Ronald Reagan tuyên bố
“ Công việc chúng ta theo đuổi chưa hoàn tất “ và
Ông loan báo sẽ ra tái ứng cử nhiệm kỳ 2..Sự loan
báo này được tung ra không lâu trước khi kỷ niệm
sinh nhật thứ 73 cuả Ông được tổ chức tại Toà Bạch
Ốc. Nhiệm kỳ 2, Ông đánh bại đối thủ Walter Mondale
để tái đắc cử như Ông đã tin tưởng nơi dân chúng
Mỹ đã và đang trông thâý một nước Mỹ thay hình đổi
ḍang một cách phi thường. Cụu Lãnh tụ cuối cùng cuả
Liên Bang Sô Viết, Mikhail Gorbachev, từng là kẻ đối
đầu với Ông cũng phải công nhận Ronald Reagan là một
vị Tổng Thống vĩ đại cuả thế giới - đã đưa tinh
thần Tự Do, Dân Chủ vào các quốc gia cộng sản và
ngay cả Liên-Sô-. Ronald Reagan là Tổng Thống Hoa Kỳ đầu
tiên đã đạt được những hiệp ước với Liên Sô
về kiểm soát vũ khí nguyên tử, cũng như thoả ước
1987 về việc giải trừ các loại hoả tiễn có gắn
đầu đạn nguyên tử đang nhắm vào các mục tiêu là
những quốc gia quan trọng cuả khối NATO
( North Atlantic Treaty Organization ). Trong khi nhân dân Ba-Lan –
quốc gia đã nhiều phen cùng Hung-Gia-Lợi và Tiệp Khắc
đấu tranh khởi nghiã nhưng thất bại trước Hồng Quân,
xe tăng, đại bác cuả Liên Sô - đang dấy lên phong
trào đấu tranh đòi Tự Do, Dân Chủ dưới sự tập
hợp lãnh đạo cuả Công Đoàn Đoàn Kết, mà đương
kim Giáo Hoàng Gioan Phao-lô Đệ Nhị taị La-Mã ( người
gốc Ba-lan ) là “linh hồn “ cuả
cuộc đấu tranh này, Ông Reagan, nhìn thấy thời
cơ đang đến, tháng 6 – 1987, qua làn sóng truyền thanh,
ông đã đọc 1 bài diễn văn lịch sử tại “ Bức tường
ô nḥuc, ngăn đôi nước Đức tại Berlin, có những tháp
canh, ụ súng liên thanh, rào kẽm gai dưới chân và những
người
dân Đông Đức từng bị bắn chết ở nơi đó vì ban
đêm tìm cách vượt trốn sang Tây Đức.” Ông kêu g̣oi
và thách đố Ông Gorbachev, Lãnh Tụ Liên Sô, người đã
đưa ra chính sách “ Đổi mới, cải tổ - Perestroika,
Glasnot “ vào năm 1985, hãy cho thế giới loài người
thấy ông là người thế nào, bằng cách cho phá bỏ
bức tường ô nḥuc đó đi. Bài diễn văn cuả̉ Ông Reagan
đã làm rung động thế giới cộng sản và toàn thể
nhân loại. Kết quả: mong ước cuả Ông Reagan đã thành
sự thực: Nhân dân Đông Đức với sự “ bật đèn
xanh “ cuả Lãnh tụ cộng sản thế giới Gorbachev,
đã ào ạt xông lên phá tan “ Bức tường ô nḥuc này
“ góp thêm sức mạnh với Reagan, một nhân vật
vĩ đại, cùng nhân dân Ba-Lan, Hung-gia-lợi,Lỗ-ma-ni, Bảo-gia-lợi,Tiệp-khắc
vv... đồng loạt nổi lên như sóng đại dương lật nhào
chế độ cộng sản tàn bạo, ác nghiệt, dã man tại
quốc gia mình. Sự căm hờn, uất ức dồn nén bao năm
không thể ngăn cản nhân dân Lỗ-ma-ni vùng lên, phá tan
chế độ cộng sản và “ xử tử tại chỗ “
vợ chồng nhà lãnh tụ độc tài cộng sản Caucescu sài
tiền như đổ xuống sông, xuống biển, trong khi nhân dân
lầm than, nghèo khổ. Ông chồng thì cứ bộ đồ lớn
thay ra là...a-la đốt ! Không có tẩy, hấp, giặt giũ
chi cả. Khi khám xét tư dinh, người ta phát giác ra một
kho giầy thứ xịn cuả bà vợ gần 4 ngàn đôi, gấp
10 lần cựu Đệ Nhất Phu Nhân Ferdinand Marcos – nổi tiếng
với mấy trăm đôi giầy -cuả Phi Luật Tân khi nhà độc
tài, tham nhũng này bị nhân dân hạ bệ.
Muốn
viết hết chuyện về nhân vật vĩ đại Ronald Reagan và
cựu Đệ Nhất Phu Nhân Nancy Reagan, tôi thấy cần phải
viết một vài cuốn sách chớ không thể một bài hạn
định vài trang giấy như thế này.
Một điều
ít người để ý là : chính con người vĩ đại Ronald
Reagan đã nhận ra bổn phận và trách nhiệm cuả mình,
cuả nước Mỹ là phải cứu những người bạn chống
cộng sản, từng sống chết với mình tại chiến trường
Việt Nam, mà phải cḥiu cảnh lao tù đau khổ tại các
trại tù cải ṭao ghê rợn cuả cộng sản Việt Nam nơi
rừng sâu, núi thẳm cho nên năm 1984, Ông đã phái vị
Tướng hồi hưu Vessy sang gặp chính quyền Hà Nội để
bàn thảo cách giải quyết vụ này. Cộng sản Hà Nội
vì tự ái dân tộc, đòi hỏi những điều kiện không
thể chấp nhận cho nên câu chuyện tạm gác một bên.
Năm 1986, tại Việt Nam, Nguyễn Văn Linh với chức vụ Tổng
Bí Thư Đảng, theo chân sư phụ Gorbachev, lãnh tụ Liên Sô,
cũng bắt chước “ Đổi mới, cải tổ “ một tí
cho “ quả bom nhân dân “ khỏi nổ tung. Do đó, loại tù
cải tạo cỡ như kẻ viết bài này, từ năm 1987 trở
về sau mới được thả về vơí sự đe doạ bị tống
đi vùng kinh tế mới . Năm 1988 chuyện tù cải tạo trên
3 năm có thể lập hồ sơ, nộp đủ thứ tiền cho cộng
sản, để làm thủ tục đi định cư tại Hoa Kỳ cùng với
gia đình – theo điều kiện quy định - mới chính thức
được loan báo trên đài phát thanh Hà Nội cũng như
các đài VOA,BBC vv...
Nhân vật vĩ đại
Ronald Reagan qua đời tại Cali , được hàng trăm ngàn dân
chúng nơi đây tới thăm và chào vĩnh biệt. Chiếc quan
tài phủ lá cờ Hoa Kỳ được đưa lên máy bay cùng với
cựu Đệ Nhất Phu Nhân Nancy Reagan, người vợ thương
yêu, săn sóc, bên cạnh Ông trọn đời, cùng thân nhân ,
về Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn để tại đây, nước Mỹ,
chính quyền và nhân dân cử hành Lễ Quốc Táng cho
vị Tổng Thống vĩ đại Ronald Reagan. Sau đó quan tài
được đưa trở lại California để Ronald Reagan vĩnh viễn
an nghỉ ngay tại khu vực "Ronald Reagan Presidential Library “
được khánh thành ngày 4 tháng 11- 1991với sự hiện
diện cuả đương kim Tổng Thống George H. Bush
(Ngài Bush lớn ) cùng 4 vị cựu Tổng Thống Ronald Reagan,
Jimmy Carter, Gerald Ford và Richard Nixon. là những vị cựu
Tổng Thống còn tại thế lúc bấy giờ.
Viết những dòng này, tôi không bao giờ quên được nhân
vật vĩ đại Ronald Reagan, người đã cứu nước Mỹ
ra khỏi cảnh đen tối cuả những năm cuối thập niên
1970, đầu thập niên 1980, người đã góp phần công sức
lớn lao vào việc làm xụp đổ hệ thống cộng sản
quốc tế từ Đông Âu, Đông Đức rồi chính ngay tại
thành trì cộng sản thế giới là Liên Sô, giải thoát
bao nhiêu triệu người khỏi gông cùm cộng sản, chết
chóc trong các trại cưỡng bách lao động khổ sai, trong
đó có chính tôi, có cơ hội thoát kh̉ỏi cảnh sống
kinh hoàng trong hơn 12 năm, trong 5 trại tù cải tạo nơi rừng
sâu nước độc, nhiều phen tưởng không cách nào sống
nổi, để cùng gia đình được sống dưới bầu trời
Tự Do, con cháu có cơ hội được sống với ý nghiã
đích thực cuả con người... Xin cúi đầu tưởng niệm
nhân vật vĩ đại Ronald Reagan và thành kính gửi
lời phân ưu muộn màng đến cựu Đệ Nhất Phu Nhân
Nancy và tang quyến...
San Diego, California
Phan Đức Minh
|