Một hôm, vì lý do chờ
đợi người nhà vào Siêu Thị mua bán, tôi lấy một
tờ báo Anh Ngữ ́ ở quầy để các loaị báo
tặng Free cho bà con, rồi vào ngồi trong xe, đậu ở
bóng mát, đọc cho qua thời gian. Ai ngờ tờ báo Anh Ngữ
này là cơ quan truyền thông cuả Cộng Đồng dân Á Châu
tại thành phố biển êm đẹp, hiền hoà San Diego cuả
tôi. Nó hay đáo để, do nhiều cây viết nhà nghề, có
trình độ kiến thức, bằng cấp, nghề nghiệp rất
đáng...nể. Thế là khi về nhà, ngồi vào bàn máy
computer, theo điạ chỉ email,tôi gửi luôn cho tờ báo này
bài thơ...”ruột" ưa thích nhất cuả tôi,
viết bằng Anh Ngữ, đã từng đoạt giải hạng cao trong
một cái “Poetry Competition" của Mỹ, rồi năm sau,
cũng bài đó tranh đua với hơn 5 ngàn Bài Thơ từ
nhiều quốc gia gửi tới dự thi trong một cái
"International Poetry Contest
“. Cuối cùng, nó lọt vào hàng ngũ 6 tay “Finalists“.
Thế là nó đoạt được cái giải kêu bằng “Outstanding
Poetry Prize “.
Bài thơ “Nostalgia – Tình
hoài hương “ đó đã từng được 2 Hội Đồng Giám
Khảo trong 2 cuộc thi nói trên ghi lời khen tặng và gửi
cho tôi : Bài Thơ rất dễ thương, gây xúc động lòng
người, nhất là những người phải bỏ nước ra đi
vì bất cứ lý do nào đó. Bài Thơ rất hay vì nó
chưá đựng đầy đủ hồn thơ – gieo vần rất cẩn
thận theo lối thơ cổ điển, khó khăn – có cả tinh
thần hội hoạ cuả một bức tranh với nhiều hình ảnh
rõ ràng , gợi cảm, lãng mạn khi chiều tàn buông xuống
và những làn khói lam mờ ảo bốc lên từ những mái
nhà tranh lấp ló sau lũy tre xanh ... Tòa Sọan
nhận được, liên lạc ngay với tôi bằng email, xin hỏi đôi
điều rồi cho đăng ngay, thêm lời ghi chú bên dưới:
Nostalgia
(Affectionately offered to my
compatriots,
actually settling overseas)
I remember my lovely natal country
With very foggy autumnal mornings,
Covering the roofs of small houses.
That poetic scene disappeared soon
after
winter’s coming.
*
I love my too distant homeland,
Having long rivers and vast plains
Where there were a lot of cattle
Coming back to quiet villages at
nightfall.
*
I love ancient, pointed church towers,
Silently standing in opaque, weak
moonlight.
It seems they are now much farther
From me, both of heart and sight.
*
I love ranges of serrated mountains,
At their feet, columns of white-blurring
smoke
Slowly rose from thatched huts in
fine rains,
Surrounding clumps of trees and
upstanding rocks.
*
I remember my beloved elementary school,
Where I was spending almost my childhood,
Learning how to write with my awkward
hand
The two sacred words “ My Fatherland
“.
*
I love earnestly my remote Fatherland.
From the other side of the Pacific
Ocean,
I’d like to have my heart sent
To my childhood memories, relatives
and friends…
*
San Diego, California
Phan Duc Minh
(Member of The International Society
of Poets )
Phỏng dịch :
Tình
Hoài Hương
(Thương mến tặng đồng
bào cuả tôi
hiện đang định cư nơi
hải ngoại )
Thương về quê cũ cuả tôi
Mờ sương những sớm giưã
trời muà thu,
Phủ trên mái lá mịt mù,
Cảnh thơ mộng ấy giã
từ, Đông sang.
*
Tôi yêu đất nước xa ngàn,
Có nhiều sông lớn, mênh
mang ruộng đồng.
Những đàn mục súc thong
dong
Trở về xóm vắng, dáng
hồng chiều rơi..
*
Tôi thương thương quá đi thôi
Tháp chuông vời vợi nhìn
trời lặng yên.
Sao tôi như thấy triền miên
Nỗi niềm xa vắng trong
tim, trong lòng.
*
Tôi yêu dẫy núi cong cong,
Dưới chân khói biếc
mênh mông một vùng.
Mái tranh mưa ướt rưng rưng,
Lùm cây, tảng đá khơi chung
nỗi buồn
*
Nhờ sao trường học yêu thương,
Một thời thơ ấu vương
vương lá vàng
Bàn tay tập viết dòng
ngang:
“Quê Hương, Tổ Quốc “
như mang trong hồn.
*
Ngồi đây mà thấy như còn
Bóng hình đất nước,
núi non, ruộng đồng.
Bên kia Biển Thái mênh mông,
Quê Hương tôi đó, còn không
bạn bè …
*
San Diego, California
Phan Đức Minh
Bên dưới bài thơ Anh Ngữ
là phần ghi chú cuả Toà Soạn như thế này :
Editor’s note: Phan Duc
Minh is a former national judge who served in a military court before
the collapse of the South Vietnam Government in 1975. He came to the United
States in 1992 after more than 12 years of being detained in
various re- education camps by the communist government.
Said Minh: “ I think many other
people leaving their beloved motherlands in similar circumstances, would
like spending some time to long for their beloved ones after reading this
poem.”
*
* *
Thế rồi, ngày “Mother’s
Day - 2004 “ tới gần. Tôi gửi luôn bài thơ Anh Ngữ sau
đây để nói lên niềm thương nhớ đối với Người
Mẹ của tôi đã qua đời trong lúc tôi đang lăn mình vào những
cuộc chiến tranh tàn khốc xẩy ra trên đất nước thân yêu
của tôi. Khi Mẹ tôi qua đời, tôi đâu có được ở bên
cạnh Người để nghe thấy những lời nói cuối cùng
của một Bà Mẹ Việt Nam suốt đời quên mình vì chồng,
vì con. Tôi đâu có được nhìn thấy người ta tiễn đưa
Mẹ tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng. Tôi còn nhớ rất rõ
ràng những khi tôi bị Cha tôi la rầy về tính tinh nghịch,
ít chịu học hành, ưa đánh bi, đánh đáo, leo trèo lên
cây ổi sau vườn ...thì chính Mẹ tôi là “Luật Sư “
bênh vực, bào chữa cho tôi khỏi bị trừng phạt. Mẹ tôi
bảo : Nó học giỏi, có bao giờ đứng dưới hạng 3 trong
lớp đâu, thôi “ nhất qủi, nhì ma, thứ ba học trò
“ , nó là học trò giỏi thì nó có chơi nghịch một tí,
Ông cũng tha cho nó. Ôi, Mẹ thương con là như thế đó.
Bài thơ tôi viết để kính tặng Mẹ tôi đã qua đời trong
khi tôi đang lưu lạc giang hồ ở những vùng đất nước tràn
ngập khói lửa chiến tranh :
Verse:
Mother’s
Memories
(With affection, offered to all Mothers,
especially Vietnamese Mothers, whose husbands were detained in mountainous
re-education camps after the collapse of South Vietnam Government in 1975
)
*
I grew up on a piece of land
Which, now, is very far from my
sight .
About it,
I’d like to talk with you, my
dear friends,
But I can’t find out any words
to write.
*
From this side of the Pacific Ocean,
Incessantly I have been thinking
Of my beloved natal country;
Like a battleship on the vast
sea,
It had been, with sorrow, gradually
sinking.
*
My Motherland had been devastated by
terrible
wars
That also destroyed all my childhood’s
memories :
Valleys, villages. fields and cities,
But the greatest is surely My
Mother,
The image of an oriental woman
Immolating her whole life for husband
and
children.
*
Now, at the age of seventy- three, I
still realize
I’ve lost the most valuable part
of my life,
Since the highest sweltering period
of wars,
But she never disappears from my
sight.
It’s made me cry at this moment:
Oh,
Mother !
*
San Diego, California
Phan Duc Minh
(Member of the International Society
of Poets)
Phỏng dịch :
Nhớ
thương về Mẹ
(Thương mến gửi tất cả
các bà Mẹ, nhất là những bà Mẹ Việt Nam, có chồng
từng đi tù cải tạo ở những vùng rừng núi xa xôi,
sau khi chính quyền Nam Việt Nam xụp đổ năm 1975)
Lớn khôn từ một
mảnh đất,
Bây giờ xa quá đi thôi.
Tôi muốn nói lên với những
người thân nhất
Mà sao tìm mãi vẫn chẳng
ra lời.
.
*
Bên đây bờ Thái Bình Dương,
Tôi hoài nhớ đến quê
hương,
Như một chiến thuyền nổi
trên biển rộng,
Dần dần chìm xuống một
cách đau thương.
*
Cuộc chiến ngày nào thiêu
hủy quê tôi,
Phá tan thành thị, làng
xóm, nương đồi,
Cướp mất cuả tôi biết
bao kỷ niệm,
Nhưng cao quý nhất phải
là hình bóng Mẹ tôi,
Hình ảnh Đông Phương cuả
người phụ nữ,
Hạnh phúc chồng con, quên
cả cuộc đời.
*
Bây giờ ở tuổi 73, hình
như vẫn thấy
Tôi đã mất đi niềm cao
quý nhất
Từ khi chiến tranh long trời,
lở đất,
Nhưng hình bóng Mẹ suốt
đời còn mãI trong tôi,
Làm tôi giờ này cứ gọi
… Mẹ ơi !
*
San Diego - California
Phạm Ngọc Nhiễm
Phiá dưới bài thơ Anh Ngữ,
Toà Soạn cũng ghi chú đôi dòng như sau :
Editor’s note:
Phan Duc Minh is a former national judge who served in a military court
before the collapse of the South Vietnam Government in 1975. He came to
the United States in 1992 after more than 12 years of being detained in
various re-education camps by the communist government.
* * *
Toà Soạn gửi cho tôi một
cái email, yêu cầu gửi ngay một bản “ Summary Biography
“,cho biết đôi điều về tiểu sử, cuộc đời, hoạt
động văn học, nghệ thuật linh tinh. Vài ngày sau, khi
lên mạng Internet, theo dõi vụ này, tôi mới biết là :
Nhân dịp kỷ niệm một năm thành lập Cơ quan truyền
thông này cũng như Cộng Đồng dân Á Châu tại thành
phố San Diego yêu quý cuả tôi, một cuộc “ Tuyển
chọn nhân vật tiêu biểu, xuất sắc cuả Cộng Đồng
năm 2004 mà cũng là năm đầu tiên, trong ṃoi lãnh vực
hoạt động cuả Cộng Đồng tại Quê Hương, Đất Nước
thứ hai là Hoa Kỳ “. Cuộc tuyển chọn bằng cách
“Vote “ trên Internet, theo những mâũ đã có
sẵn. Tôi ngồi trước máy, “Bình bầu, tuyển chọn
“ nghiêm chỉnh cho các tổ chức, nhân vật theo những
lời giới thiệu về ... tiểu sử, cuộc đời, hoạt
động kèm theo bên cạnh. Chọn ai, Hội Đoàn, Tổ
Chức nào ghi tên rõ ràng người hay tổ chức đo . ́Đến
cái mục chọn nhân vật cho lãnh vực “Arts, Literature,
Philosophy" , nhìn thấy tên mình trong đó, chẳng lẽ
mình lại “tuyển chọn, bầu cho mình “ . Bầu
phiếu kín thì... sao cũng Ô Kê. Đằng này ... "bầu
phiếu...hở “ tức là “không kín “ cơ mà.
Thế là tôi ghi “No idea" cho riêng mục đó.
Ít ngày sau, tôi ở nhà
đưá con gái út, lái xe trở về thì nhận được cái
bì thư trình bầy khác lạ, mỹ thuật đẹp đẽ. Mở
ra thì thâý cái giấy mời nền đen, chữ vàng, chữ
nghiã như sau :
ASIAN HERITAGE AWARDS
In đè lên trên cái “logo“
cũng mầu vàng. Bên dưới là những dòng tiếp theo :
ASIA, The journal of Culture and
Commerce
Cordially invites you to
The First Annual ASIAN HERITAGE
AWARDS
And Luncheon
honoring achievement and community
service
*
Tuesday, May 18, 2004
Assembly begins 11:30 a.m.
In the Cunningham Room of
Point Loma Nazarenne University
3900 Lomaland Drive – San Diego,
CA 92106
*
Lunch served at 12:00
p.m.
Emcee : Gina Lew
Keynote Speaker : Tom Fat
*
For more information and R.S.V.P.
by May 14,2004
Please call
Ditas Yamane at Tel ........
*
- Nominees are guests of ASIA
Other Guests $25 per person
–
Space is very limited
*
Thế là cái tháng 5 này,
tôi có vô số dịp để họp mặt vui vẻ và lai rai...ba
sợi, mặc dầu tôi chỉ là một bô lão tay mơ, chuyên
trị các loại rượu... Coca, Pepsi, 7 Up với 7 Down mà
thôi. Đường xá ở bản đồ
vẽ theo MAPQUEST trên Internet, coi bộ tôi mà lái xe thì...không
lạc sang Mễ cũng phải ... nhờ phú lít Mỹ kéo giùm
mới có thể tới nơi, dù rằng cái trường Đại Ḥoc
nói trên cũng nằm trong lãnh thổ cuả thành phố San
Diego thân yêu cuả tôi.. Tôi liên lạc với Ban Tổ Chức
là : ngoài tôi ra, sẽ có 3 người thân trong gia đình cùng
đi. Họ Ô Kê, vui vẻ, hân hoan đón mừng, hẹn gặp nhau
ngày tới. Thế là: muốn chắc ăn, tôi bảo cậu con
trai, một Businessman, ở đâu nó cũng tới dễ như mình
làm một tô tái chín, nạm gầu, gân sách vậy, tới
ngày giờ thì chở tôi cùng với thân nhân trong gia đình
3 người, cùng đi cho vui. Đúng ngày, anh con trai lái xe
đưa tôi, bà nhà tôi, ghé tới Sở làm đón cô con dâu,
4 người cùng đi. Trời đất, đường xá đã
xa lại loanh quanh, quẹo trái, quẹo phaỉ miết, đèn xanh,
đèn đỏ làm tôi quáng gà, mặc dầu tôi từng là Sĩ
Quan cấp Tá, lái xe ỏ Việt Nam cả chục năm, rồi sang
Mỹ, lái xe cũng đã 10 năm hơn, và được cơ quan DMV cấp
bằng lái xe một cú 5 năm vì khen là ... Good Driver,
chưa có húc nhau với ai và cũng chưa được dân phú-lít
Mỹ âu yếm, thân ái tặng cho "tíck- kít “ nào hết
trơn.
Vùng biể̉n đẹp quá ! Con
trai tôi lái xe, con dâu tôi ngồi ghế sau cứ phải ngó
bản đồ nhắc chừng kẻo mất công quay xe, đầu đuôi,
xuôi ngược lôi thôi vì đường xá vùng này coi bộ
cổ kính, lên cao, xuống dốc, lòng vòng lại còn “
One Way “ tùm lum quá trời.Chạ̣y vòng vo miết rồi cũng
tới. Hỏi mấy ông nhân viên an ninh chỉ lối . Chạy rà
rà lòng vòng một hồi rồi cũng tới thiệt. Thiên
hạ đã từng nhóm đàn ông, đàn bà, có cả thanh niên
nam nữ chuyện trò vui vẻ. Một cái bàn kê trước cưả
với vài nhân viên tiếp đón. Chúng tôi, bốn người
tiến tới, những tiếng chào...”Hai, ba, bốn...“
những caí bắt tay, những cái “ hugs “ kiểu Mỹ thân
mật tưng bừng. Người ta choàng vào cổ̉ tôi một vòng
hoa, kiểu cách ...không giống ai. Tôi ký tên vào danh sách
khách mời đặc biệt rồi ngoáy luôn vào chỗ dành
cho 3 người thân cùng đi. Một Bà Mỹ gốc chi chi đó,
trang phục kiểu Hawaii, chào đón ngay ở cưả, ńói tên
tôi trúng chóc cứ y như đã biết nhau từ ngày nảo,
ngày nao. Chúng tôi vào trong, chào hỏi nhau tưng bừng hoa
lá,chọn bàn sau khi hỏi người hướng dẫn, vì chỗ
ngồi sao cho thoải mái, vui vẻ. Bên cạnh tôi còn trống
chỗ nên người hướng dẫn mời một cặp thuộc loại
cao niên, bô lão ngang ngưả cỡ tuổi tôi tới ngồi. Cả
hai Ông Bà đều đeo vòng tòng teng như tôi. Chuyện một
lát tôi được hân hạnh biết ông là Giaó Sư J.E. Lindsay
Carter, Ph.D. – râu tóc bạc phơ - cuả trường Đại
Ḥoc SDSU ở San Diego, nơi con gái út cuả tôi đã từng
theo họ̣c và tốt nghiệp taị đây mấy năm trước. Tôi
khen ông...đẹp Lão quá trời ! Ông cho biết : trông vậy
thôi, chớ 71 tuổi rồi, không khỏe lắm đâu. Thấy vui
vui, tôi ...tới luôn Bác tài ... 71 tuổi ăn thua chi, còn
thua tôi. Ông đoán coi tôi bao nhiêu ? Ông bạn già suy
nghĩ cẩn thận rồi phán: nearly 80! – No, still
much younger than what you said ! - So, hmm…75 ! – Ah ! I’ll be 75
in 2006 ! – Oh, I’m 2 years younger than you are. Ông cười
vui, bắt tay tôi cái nưã vì có lẽ là mừng vì còn
trẻ hơn tôi những 2 tuổi. Ông người Mỹ có Bà vợ
người Phi Luật Tân cũng là nhân vật thành công trong
lãnh vực nào đó cuả Cộng Đồng Á Châu. Tôi bảo
cậu con trai , có mang theo cái Camera Digital loại xịn, chụp
cho 2 ông già bức ảnh kỷ niệm, mặc dầu chuyên viên
nhiếp ảnh cuả buổi họp mặt đã chiã ống kính dài
thoòng về phiá chúng tôi và bấm lia chia rồi. Tôi cầm
và liếc nhìn qua bản chương trình Sinh Hoạt mầu vàng
để trên bàn : Phần đầu cũng trình bầy tương tự
như giấy mời đã kể ở trên. Phần kế tiếp như
sau :
Program
Introduction and Welcome
Remarks: Joe Watkins
The Asian Heritage Awards, An overview:
R.Carmen
Invitation to Lunch
Introduction of Keynote Speaker:
Len Novarro
Keynote Speech :
Tom Fat
Award Ceremony :
Roz Carmen
Len Novarro
Recognition of Special Guest :
Shigeru Yamada
Closing Remarks :
Roz Carmen
Len Novarro
*
Bưã ăn trưa kiểu Mỹ, tất
nhiên, được ḍon ra với món rau trộn truyền thống,
vài thứ nước sauce linh tinh. Nước uống là trà và
… drinking water, còn ai muốn uống giống gi khác,
cứ liên lạc với nhân viên phục vụ, nam có mà nữ cũng
có, ăn mặc chỉnh tề, vui vẻ lịch sự dư thưà. Kế
đó là món ăn chính : thịt gà hầm với dăm thứ rau
trái hầm bà làng.. Dân Việt bô lão, răng miệng sau
nhiều năm trận mạc như tôi, ăn thấy cũng ô kê vì con
cháu chúng nó cũng thường đưa đi ăn kiểu Mỹ, kiểu
Thái, kiểu Nhật, kiểu Mễ, kiểu ”Ăn chết bỏ
- All you can eat"cho nên…chiến trận cũng quen quá
rồi.
Trong khi món tráng miệng
là caí bánh kem Chocolate to gần bằng … quả lựu đạn
được mang ra thì hai xướng ngôn viên, 1 nam, 1 nữ, hai
bên thay nhau giới thiệu nhân vật thuộc loại … VIP lên
trước máy vi âm nói năng đôi điều ba chuyện, vui đáo
để. Những tràng pháo tay nổ ào ào. Rồi đại diện
các tổ chức, hôi đoàn có công đóng góp cho sự thành
lập cũng như phát triển Cộng Đồng Á Châu tại thành
phố biển San Diego, lên trước máy vi âm … a-lô vài lời,
và lãnh tấm “ Plaque “ kỷ niệm. Kế đó
là phần giới thiệu các nhân vật được bầu, chọn,
voted là tiêu biểu, xuất sắc trong các lãnh vực sinh
hoạt cuả Cộng Đồng Á Châu năm 2004, tại quê hương,
đất nước thứ hai : Hoa kỳ như :
- Community Service
- Education
- Law
- Performance
- Art, Philosophy, Literature
- Cultural Preservation
- Entrepreneurship and Business
Enterprise
- Medicine and Health
Tuy rằng Cộng Đồng Á
Châu tại San Diego và cơ quan truyền thông cuả Cộng Đồng
còn quá trẻ tính theo tuổi được thành lập, ra đời,
cho nên không thể nào tập họp, nêu lên đầy đủ những
khuôn mặt xứng đáng, nhưng tôi nghĩ rằng: bước đầu
mà làm được như thế cũng đã là quý và đáng khích
lệ lắm rồi bởi vì “Vạn sự khởi đâù nan-
It is the first step that costs / All things are difficult before they
are easy “ kia mà. Những kỳ kế tiếp, chắc chắn
sẽ đầy đủ, tốt đẹp hơn nhiều. Những nhân vật
được giới thiệu, tuyển chọn kỳ này quả thực là
số người thực sự xuất sắc trong lãnh vực hoạt
động cuả họ, nữ cũng như nam. Nghe phần giới thiệu
tiêu sử cuộc đời, thành quả hoạt động phục vụ
Cộng Đồng, xã hội cuả những nhân vật được tuyển
chọn năm nay, 2004, tôi thấy vô cùng thán phục. Tất cả
đều được tường thuật đầy đủ trong số baó phát
hành ghi ngày: May 21,2004 có tặng cho ṃoi người tham dự
buổi họp mặt ngày hôm đó, cũng như sẽ được phát
hành rộng rãI đi nhiều nơi. Rất tiếc khuôn khổ bài
báo có hạn cho nên tôi không thể ghi hết ra đây các
nhân vật được tuyển chọn cũng như vài dòng vắn
tắt về cuộc đời, sự nghiệp cuả quý vị đó đã
cống hiến cho Cộng Đồng, xã hội.
Riêng tôi, một “Bô Lão
hạng thường“ công trạng chưa có chi g̣oi là to tát,
nhưng cũng được nữ xướng ngôn viên Gina Lew, trang
phục kiểu dân Hawaii, tính tình vui vẻ, nụ cười luôn
nở trên môi, giới thiệu vài dòng như sau và mời đứng
lên cho bà con…chiêm ngưỡng dung nhan, sắc đẹp :
“Duc Minh, Phan was born in
Haiphong, Vietnam. A national judge, he served in the South Vietnamese
Army as a major and as an assistant military prosecutor for five northern
provinces and the two cities of Hue and Da nang and as a legal advisor
for the Central Vietnam Association of journalists. Minh is the winner
of numerous literary prizes for his work, and for three years straight
was named Outstanding Poet by the American and International Societies
of Poets. Minh came to the U.S. and San Diego in 1992 after serving 12
years plus in various re-education camps in Vietnam after the war.”
* * *
Cuộc vui nào rồi cũng phải
tàn. Xướng ngôn viên kết thúc bằng vài lời vui vẻ
rồi mời tất cả các nhân vật được đề cử, tuyển
chọn, có đeo cái vòng tòng teng nơi cổ, cùng nhau ra phiá
trước cḥụp ảnh kỷ niệm. Trong cái cảnh ồn ào cuả
buổi họp mặt vui vẻ đã tan hàng, chia tay ra vè,
có vài tiếng hô cuả mấy tay phó nhòm chuyên nghiệp:
“Everybody! Everybody! “ , nhưng liền đó lại có tiếng
hô lớn hơn “Nominees only! Nominees only!“ . Thế là
các nhân vật cổ có đeo.... thòng lọng tòng teng
chúng tôi xếp hàng cho dân phó nhòm nháy lia chia.
Đội ngũ...tài tử đóng phim chúng tôi được xếp
đặt lại để dân phó nhòm nháy tiếp. Mấy Anh Chị
tương đối trẻ trung, gồm nhiều sắc tộc, nhưng bây
giờ đã thành dân Mỹ ít nhất cũng ...từ thắt lưng
trở lên, tình nguyện ngồi hàng trước cho bức
ảnh thêm phần tươi trẻ, chắc chắn sẽ được trình
bầy đầy đủ trong số báo phát hành kỳ tới.
*
Tôi đã có khá nhiều dịp
tham dự những buổi họp mặt vui vẻ với tính cách
tương tự như thế này, nhiều khi đông đảo hơn nưã
kể từ khi còn ở Việt Nam trước năm 1975, ở Sài
Gòn, Huế, Đà Nẵng, rồi ở Mỹ vì số giải thưởng
lớn nhỏ thuộc lãnh vực Văn Học cuả tôi đã dính
con số mà người ta thường bảo là không có hên tí
nào; Đó là con số ... “Number Ten“. Phải cố ráng
tí ti nưã cho xe vượt qua con số đó thì cuộc đời
may ra mới ... hên được. Mà hên thế nào, hên cái giống
gì thì quả thực là chịu chết chẳng biết đâu mà
mò... Tuy nhiên, cuộc họp mặt vui vẻ cuả các “Nominees
“ – cùng thân nhân - để trở thành “Candidates
“ cho những cái gì vui vẻ sau này cuả Asian Community
tại thành phố San Diego hiền hoà, thân thương cuả tôi
sẽ là một trong những kỷ niệm khó quên trong cuộc
đời ba chìm bẩy nổi, chín cái lênh đênh cuả tôi bây
gờ đã được... thiếu 27 năm nưã là tròn 1 thế
kỷ.
San Diego, California
Phan Đức Minh
|