Chuyện phiếm: 
Đại Hội “Phe Ta“ Tưng Bừng Hoa lá
Phan Đức Minh 

Thật là khó quên Đại Hội Đảng cuả “ phe ta “ họp taị Boston, Bang Massachusettes trong 4 ngày từ 26 đến 29 tháng 7, 2004 mới tưng bừng hoa lá cành làm sao chớ.  Lực lượng an ninh thiệt là quá trời quá đất,. Người ta cũng như giai cấp phóng viên báo bổ các loại xa gần kéo về cũng đông phát sợ. Nhân viên an ninh quần áo rằn ri thấp thoáng nhấp nhô khắp nơi trong vùng, trên các toà nhà cao ngất, đường đi lối lại ra vào khu vực Đại Hội, quân ta trấn thủ dầy đặc chung quanh cái Fleet Center tưởng như con chuột nhắt hay bất cứ giống gì cũng không cách nào xâm nhập dzô nổ̉i để phá phách phe ta.

Con số 4,350 đaị biểu phe ta từ khắp đất nước Huê Kỳ kéo nhau về đây họp Đại Hôi   Cả một vòng đai bờ biển nhắm vào khu vực quan tṛọng này cũng được các  tầu tuần tiễu cuả lực lượng Hải Quân ngày đêm, có lúc phóng ào ào, lúc bò từ từ thị uy và lùng sục... quan sát đến cả những con cá nào dám nổi lên mặt nước, nhòm ngó Đại Hội cuả phe ta.   Trên vùng trời thì phi cơ trực thăng – mà lúc này vô số báo bổ Việt Ngữ hải ngoại chúng ta cũng tập ăn chơi bay bướm, bắt chước Vi Xi Việt Cộng Hà Nội kêu là... máy bay lên thẳng. Thôi cũng được đi vì tiếng và chữ Việt đặc sệt cơ mà, nhưng c̀on bắt chước Vi Xi kêu bằng      “ lính thuỷ đánh bộ “ thì hổng có được hà, phải kêu là “ Lính nước đánh đất “ mơí đúng tiếng Việt cuả ta   -   bay lượn vòng vòng tùm lum, làm cho mấy tên khủng bố chui rúc đâu đó phát ngán, đành .... đắp mền ngủ yên cho được việc.  Những căn cứ không quân trong vùng quanh quanh Đại Hội, phản lực chiến đấu cơ sẵn sàng chờ lệnh cất cánh x̣it hoả tiễn bắn rơi ngay cú một bất cứ loại phi cơ nào, cuả địch cũng như cuả ta, tự dưng, ấm a ấm ớ lò mò vào khu vực cấm trên trời. Không có lệnh cuả Ông chính phủ mà mò vào làm chi ? Chỉ có thí mạng nhào vô Đại Hội phe ta với âm mưu ... sơi tái chấm tương hơn 4 ngàn nhân vật thuộc loại VIP cuả phe ta mà thôi, chớ còn làm cái giống gì khác nưã ? Lão Osama Bin Laden, siêu Lãnh Tụ cuả phong trào khủng bố quốc tế  thì vuốt râu, nhếch mép cười ruồi mà phán : Chúng nó canh phòng, ứng trực như vậy thì sức mấy mà ta ra quân, để cho chúng nó mệt xìu, ngáp ngáp, đắp mền mà ngủ mới là lúc quân ta ra tay. Mà thôi, làm cho chúng nó sợ đến như vậy cũng kể như ta ngồi chơi sơi nước mà đã thành công rồi, bởi vì mục đích cuả ta là làm cho tất cả kẻ thù – kể cả những siêu cường quốc -  sợ hãi liên tục, sợ muôn năm, sợ dài dài, tổn thọ, mất ăn, mất ngủ... là ta đã chiến thắng rồi, còn giết chết, cắt cổ chúng nó, được tên nào hay tên đó.  Lấy yếu đánh mạnh, đánh dai dẳng muôn năm, lấy tinh thần quyết tử thí mạng cùi để thắng vũ khí tôí tân hiện đại, thắng lực lượng quân sự to lớn vĩ đại là...chính sách và chiến lược ( Policies & Strategies ) cuả ta vậy. Chúng nó sài đô-la để đánh, để bắt phe ta thì ta “ chơi lại “ bằng  chiến thuật siêu tân kỳ là đem lên truyền hình, quay phim cái màn bắt cóc, bịt mắt, cắt cổ là chúng nó ớn liền hà. Chẳng thế mà có vài quốc gia  rung rinh hoảng sợ, trong đó có  Tây Ban Nha, Phi Luật Tân sợ thấy tổ, đảo lộn bầu cử cấp cao nhất nước, rút quân về nước cái một, bất kể mất lòng “ xếp lớn “, tai hại tiền bạc viện trợ vô số kể trên đời. Vì là đất nước tự do thả giàn, chết bỏ cho nên bên ngoài cái Fleet Center, hai phe biểu tình, hoan hô, đả đảo thoải mái, khô cổ khát nước quá thì ực một chai… drinking water hay một chai tùm lum juice rồi lại hò hét tiếp, đôi lúc cũng có màn lai rai “ hỏi thăm sức khoẻ lẫn nhau sơ sơ làm khổ cho dân phú-lít và lực lượng an ninh “ trong khi phe ta bên trong vưỡn cứ bình tĩnh, an tâm họp Đại Hội để a-lô, tuyên bố đường lối chính sách thiệt ngon lành và vĩ đại, đồng thời chính thức đề cử nhân vật ngon lành, béo bổ nhất của Đảng mần   “ Presidential Candidate “ cuả phe ta, và công nhận nhân vật số 2 ( do nhân vật số 1 chọn đứng chung liên danh   ) để đầu tháng 11 này nhẩy ra “ quần nhau “  với 2 Ông đương kim số 1 và số 2, mong giành quyền , làm chủ Toà Bạch Ốc trong 4 năm cái đã. Nếu không ăn thì sẽ tan hàng đâu về đấy, nghỉ giải lao một thời gian cho lại cức rồi ṃoi sự mần ăn sau này sẽ tính tiếp. 

Theo dân nhà báo thì Đại Hội phe ta kỳ này  có nhiều hứng khởi, lắm nhân vật sừng sỏ tiếng tăm nổi đình đám một thời lên đọc diễn văn toé khói, xẹt lưả dễ sợ  làm cho phe ta lên tinh thần, hăng hái đoàn kết với nhau trong tinh thần “ quyết tâm đánh bại phe địch “  để giành lại Toà Bạch Ốc, cứu nguy dân tộc, làm cho đất nước mạnh hơn, mần cho thế giới loài người phải kính nể đất nước vĩ đại này hơn. Chủ tịch Đảng phe ta cho là Đại Hội kỳ này thiệt ngon lành quá xá quà xa., đã và đang lôi kéo được nhiều sự chú ý, ủng hộ cuả nhiều giới cử tri, tuy rằng ở vài giới khác, tôn giáo này nọ, phe ta cũng có mất đi một số vì chê, vì chống phe ta về mấy món ăn chơi ̣.như… ủng hộ phá thai, hôn nhân đồng tính vv …  Vậy phải cố gắng thu hút, lôi kéo cho bằng được một số cử tri trong đám đó bằng cách mần cho ḥo thấy rằng  “ cái chuyện phá thai, giết con nít  trong lòng Mẹ “ tuy là dã man, ác ôn thiệt đó, nhưng đã được Toá Án cao nhất nước ô kê, công nhận là    “ quyền tự do thả giàn  “ cuả con người theo tinh thần Hiến Pháp đàng hoàng cơ mà. Vả lại vô số dân ta lớn nhỏ chi  cũng …” đục bậy "  hung hãn lắm, đố ai làm chi ngăn c̉ản được cái chuyện đó. Nó cứ “ đục “ rồI cứ “ phá “ tới đâu thì tới. Còn ba cái chuyện như “ hôn nhân đồng tính, liền ông lấy liền ông, liền bà láy liền bà “ cũng là “ quyền tự do chết  bỏ “, Hiến Pháp hiến phiếc có cấm kỵ chi đâu. Xưa nay các Ông, các Bà viết Tự Điển đủ loại trên đời cứ bảo đại khái như nhau “ Marriage : the legal union of a man and woman as husband and wife “  là toàn những thứ người …hẹp hòi, thiển cận, hổng có biết nhìn xa, trông rộng, nói nặng thêm một tí thì là …ngu si dốt nát bỏ mẹ. Tại sao lại cứ phải đàn ông lấy đàn bà mới là vợ chồng ? Hai tên “ đực rưa “ ̣ hay hai tên “ thị mẹt “ lấy nhau sao lại không thành vợ chồng ? Đưá nào không cḥiu làm chồng hay làm vợ thì cứ việc …oẳn tù tì, ra cái gì, ra caí này.   Đưá nào “ ăn “ thì có quyền làm vợ, làm chồng theo ý thích, dễ òm. Còn chuyện sinh con, đẻ cái nối dõi tông đường, dòng họ, dân tộc thì…thì sao à ? – Ôi xời, cứ bỏ tiền ra mua con, mua cái hay thuê đám ” thợ chuyên môn “, có tiền là chúng nó…mần ra con cái dễ òm.     Mà phe ta cũng phải lôi kéo đám cử tri lưng chừng đứng giưã, ngô chẳng ra ngô, mà khoai cũng hổng là khoai, cứ ba hồi thấy phe địch có màn chi ngoạn mục thì ào ào hoan hô chết bỏ, nhưng lâu lâu chẳng thấy màn chi hấp dẫn thì lại xìu đi như cái lốp. Có điều là theo những cuộc thăm dò đáng tin cậy thì dân chúng coi bộ mệt mỏi – dân ta to con mạnh sức nhưng mần ăn thì ào ào vậy đó nhưng mau mệt phờ râu cáo, hết xí quách lắm - về cuộc đánh đấm tưng bừng, long trời lở đất ở cái xứ Ia-rắc, Ia-rúc, quân ta chết đến gần ngàn ngườI rồi, bị thương vô số kể, nếu tính sổ lời lãi theo tinh thần "bi-zi-nít “ thì dân ta lỗ quá nặng, đầu voi đuôi chuộ̣t, mang tai, mang tiếng với thiên ha tùm lum. là ỷ mạnh, to con rồi muốn đánh ai thì đánḥ, lý do để đánh thì tìm mút muà lệ thuỷ không ra, chết người, hết tiền hết bạc, thâm thủng ngân sách tới mức vô địch trong lịch sử, kinh tế, tiền bạc ăn sài cuả dân tìm đâu không thấy, chỉ thấy mấy cái Đại Công Ty có mần ăn họ hàng hang hốc với cuộc đánh nhau nớ thì mập ú mập ù, giả̉m thuế lợi tức chơi chơi nó cũng ngôì …gãi rốn sồn sột thôi mà lượm hàng trăm triệu ngon sơi quá xá, rồi đem đi sài cho ba cái màn … Sex Tour  thiệt là đ̉ả  đời ông Điạ, thôi thì Hoa Hậu, Á Hậu, Siêu người mẫu., Ca sĩ, tài tử điện ảnh, sinh viên gái, sồn sồn, con nít, nó mần tuốt luốt, lại còn  tuyên bố tuyên cha là đem tiền đi cứu đói khắp năm châu, bốn biển nưã chớ. 

Trong thời gian Đại Hội 4 ngày, tính ra có vô số diễn giả lên trước giàn Microphones để a-lô vài chục phút hay phát biểu lai rai, ngắn gọn để cho Đại Hội thêm phần tưng bừng hoa lá.  Những giờ phút quan trọng, tức là buổi tối ( cứ buổi tối cái mục gì ở đây cũng… mới quan trọng, hay nhỉ ! Còn ban ngày ban mặt thì cũng ô kê nhưng mà… không sướng ) thì chỉ dành cho một số nhân vật vào loại VIP ( Very Important People ) được phép thượng đài để nói năng này nọ. 

Cựu Tổng Thống Bill Clinton là nhân vật chính cuả buổi tối Thứ Hai , thượng đài để nâng tinh thần phe ta lên và cho phe địch lún sâu xuống cái vũng lầy Iraq, ngoại giao, kinh tế, nội an. Thế giới loài người mà nghe Cụ William Jefferson Clinton, tức Cụ Bill nhà ta nói năng – nghề cuả chàng mà lị - thì sẽ có và đang có vô số dân chúng ở nhiều quốc gia khác trên thế giới, chẳng có tí quyền nào để bầu cử Ông số 1 và số 2 nước Huê Kỳ, cũng hăng máu vịt lên đòi oánh văng 2 ngài đương kim số 1 và số 2 ra khỏi Toà Bạch Ốc, đi chỗ khác chơi, ngài số 1 thì về xứ cao bồi Tếch Xịt mà cưỡi ngưạ bắn súng pằng ! pằng ! Còn ngài số 2 thì về Dinh rồi  đi coi mấy cái Đại Công Ty xem chúng nó mần ăn ra sao, lời lỗ thế nào, có khá giả không, ở Iraq, Afghanistan và những chỗ nào có oánh nhau tan nhà, nát cưả, người chết tùm lum... 

Tối Thứ Ba, Thượng Nghị Sĩ Edward Kennedy – dòng dõi danh tiếng nhất nước, nhưng tai hoạ chết người thê thảm thì cũng nhất nước luôn –thượng đài để phát biểu lời vàng tiếng ngọc, góp phần oánh gục đối phương, phen này hạ quyết tâm lấy lại  Dinh Tổng Thống cho phe ta. 

Giờ quan trọng cuả tối Thứ Tư dành cho Thượng nghị Sĩ John Edwards, ứng cử viên Phó Tổng Thống cuả phe ta, theo báo bổ, so với ông đương kim số 2 thì khác nhau, hơn nhau về tính tình,.đạo đức một trời một vực, đã trẻ người lại đẹp trai – bù chỗ cho kép chính hom hem, không được đẹp trai cho lắm, dễ mất phiếu của giai cấp liền bà, con gái – Ứng viên ghế số 2 này, với cái “ smiling face “ ăn nói dễ thương, vươn lên từ cảnh khó khăn, dân Việt ta kêu là...bần hàn, chuyên trị món sắn khoai cho no bụng, để thành Luật Sư có hạng và trở nên triệu phú rồi nhẩy ra mần chính trị cũng btưng bừng lắm,  (  sẽ lượm nhẹ nhàng vô số phiếu cuả phái liền bà con gái là cái chắc, đánh cá 100 ăn 1 đây ! ). 

Sau đó, các đại biểu chính thức bầu ngài Thượng Nghị Sĩ Liên Bang John Kerry làm ứng cử viên Tổng Thống cuả phe ta. Ông này đọc bài diễn văn nhận sự đề cử cuả Đại Hội, và mở đầu cho 100 ngày tranh cử ác liệt chết bỏ với quyết tâm hạ… knock out  ngài đương kim số 1, và … “giải phóng rồi chiếm đóng “ Toà Bạch Ốc.  Cuộc ” quyết đấu “  chắc chắn sẽ vô cùng quyết liệt. Bên nào cũng có cái lợi thế cuả mình : 

- Ông đang mần thì sài phương tiện chính phủ, tiền thuế cuả dân đi đó đi đây để … thăm dân cho biết sự tình, nhưng nhân tiện thì cũng vận động tranh cử luôn cho tiện việc nhà nước, đang mần việc thì dân có gặp điều chi xui xẻo cũng có cơ hội nhào dô giúp đỡ kiếm phiếu, đang mần thì nhiều người biết tuổi biết tên, mà biêt́ thì cái tốt thiên hạ mau quên, không để ý, coi như bổn phận phải mần , nhưng  cái “ vũng lầy “ Iraq với đủ thứ tai hại trên đời thì nó cứ sờ sờ ra trước mắt, nào là… xâm lăng, chiếm đóng kiểu “ Tân đế quốc – New Imperialism “, cao bồi, vô kỷ luật trật tự, coi Ông Liên Hiệp Quốc và các cường quốc Hội Viên Thường Trực Hội Đồng Bảo An như thứ đồ bỏ, gây chiến tự y,́ muốn đánh ai thì đánh, nhất là ai đó lại có nhiều mỏ dầu lưả, kim cương, hột xoàn. Lý do gây chiến tranh tìm hoài chẳng thấy giống chi cả mà người phe ta đã tiêu tùng gần ngàn mạng, người phe nó thì chết vô số kể, luôn cả lương dân vô tội, đàn bà, con nít, ông già, bà lão. Bí quá thì bảo lật đổ chính quyền tàn bạo cuả lão Saddam Hussein, giải phóng dân tộc Iraq tội nghiệp.. Lật đổ xong rồi, bắt nhốt lão Saddam kỹ càng hẳn hoi, thành lập chính quyền mới toanh, trao lại quyền hành đàng hoàng nhưng chúng nó vẫn đánh tiếp, đánh quân xâm lăng, chiếm đóng, đánh chính phủ bù nhìn tay sai cuả địch, đánh dữ dội hết thuốc chưã luôn. Dùng tiền bạc, đô-la là vũ khí tối tân hiện đại nhất loài người hôm nay để oánh, để bắt bọn chỉ huy, lãnh đạo. Bắt hết danh sách đã ghi,chi hết tiền cho đủ mọi khoản bom đạn hoả tiễn, linh tinh hầm bà làng, mà chúng nó vưỡn đánh, cứ đánh muôn năm. Tiền bạc đổ vào cái thùng không có đáy hết rồi, vay nợ hết cỡ , nước giầu nhất thế giới mà lúc này lại thiếu nợ các nơi vào hàng số một thế giới ̀ mới ớn chớ. Bí quá đành cắt đầu, cắt đuôi các khoản chi tiêu cần thiết trong nhà, trong họ, dân “ vô sản “ kêu trời như điên, dân trung lưu thì bóp hầu bóp họng kẻo thành  homeless mấy hồi, các Trường Đại Học thiếu sinh sinh viên theo học nhiều ngành vì… no money, học phí cao dễ sợ cho nên vô số Trường quay ra …”quảng cáo dầu cù là tùm lum:rằng chỗ ni ngon lành, vưà rẻ tiền lại  ngon ăn, bằng cấp lượm dễ hơn, học tại lớp, học tại nhà, vưà “ vui chơi trên giường vưà học “ cũng ô kê như thường – đủ loại Bs, Ba, Ms, Ma các ngành, luôn cả Ph.D nưã, cam đoan không ngon lành bổ béo là trả lại tiền… trước Tết Ma-rốc, Công-gô, hãng xưởng kéo nhau ra nước ngoài theo tinh thần "WTO “ thuê công rẻ, đem hàng về xứ hay đi các nơi, cưá cổ thiên hạ, kiếm được nhiều hơn, dân thát nghiệp hơi đông thì… đói ăn vụ̣ng, túng làm xắ̀ng, lắm tên đàn ông con trai thì kiếm con dao, khẩu súng rủ nhau  đi ăn cướp, gặp đàn bà con gái thì…mần một cái cho vui, rồi lấy tiền, lấy bạc, nếu chống cự, biết mặt, biết tên thì lụi một cái,  đọp một phát cho chết luôn, quăng bờ, bỏ bụi,  thả xuống sông, xuống biển. Còn nếu là đàn bà, con gái mà túng quẫn, bần cùng quá thì vô số em chỉ có cách      “ đem vốn trời cho “ đi bán dạo, hàng tốt thì bán ở khách sạn nhiều sao theo những những cú g̣oi Cell phone, hàng dỏm thì chạy rong ngoài đường kiếm khách sống qua ngày. Báo chí loan tin tùm lum là có cả những cô giáo, nghỉ hè phải tranh thủ thời gian đi làm cái “ giốp “ này, khi bị bắt thiệt là khổ.   Đã thế lại còn thêm cái màn .. hành hạ, ngược đãi tù binh một cách…siêu dã man, thô bỉ, làm dân ta mất mặt, mắc cỡ, xấu hổ với thế giới loài người vì dân ta vốn xưa nay vẫn đi rao giảng, dậy dỗ loài người về “ tôn trọng nhân quyền, tôn trọng phẩm giá con người “. Chịu khó đọc báo Mỹ,  mục   "Letters to the Editor “ mới thấy lắm ông,lắm bà người dân “ căm thù “ ông đương kim số 1 dễ sợ:  nào là : đòi đưa ông ra toà án hình sự quốc tế về tội đế quốc xâm lăng, vô cớ gây cảnh chết chóc hoang tàn cho dân chúng một quốc gia đang sống yên bình, nay bỗng tan hoang nhà cưả, súng đạn tơi bời, kẻ nào có súng muốn giết ai thì giết, muốn sài con gái đàn bà ở đâu, nhà nào thì sài, kể như vô chính phủ hay có chính phủ nhưng chính phủ chẳng làm chicho nổi,.Hồi còn lão Hung thần Saddam Hussein thì nó chỉ hung ác, tàn bạo với ai chống nó, muốn mần thịt nó mà thôi, còn dân chúng bình thường thì đâu có khổ sở, điêu đứng như cái lúc hỗn quân, hỗn quan, loạn xị xà bì như lúc này, tan nhà, nát cưả, người ta cho sống thì sống, đưá nào có súng có đạn muốn giết ai, giết lúc nào thì giết, mạng sống con người cứ như con cóc, con nhái vậy thôi. Thiệt là khổ sở trăm đường. Giải phóng, gỉải phiếc chi mà  nưả vời hết xí quách, chạy làng cho kịp nhu cầu bầu cử cú thứ hai, y chang như Việt Nam ngày nào. Cho đến lúc này lại phải quay lui, tiếp sức với quân đội, cảnh sát chính quyền mới toanh, lo oánh nhau tưng bừng với chúng nó đang mở mặt trận kinh hoàng, chiếm lại hết Fallujah rồi Najaf, Kufa… Cứ điệu này thì phe chúng nó từ nhiều nơi kéo đến, liều mạng, oánh đến…Tết Công-gô, Ma-rốc vì chúng nó bảo rằng “ mất tiền đồn chống Mỹ “ ở Iraq thì rồi sẽ mất luôn vô số những nơi khác trong vùng. ..  Kể ra thì còn vô số nỗi sót sa, cay đắng vì đã chót tính sai con toán, bán lộn con trâu, không thuộc bài “ Kinh nghiệm xương máu Việt Nam “  cho nên mới khổ sở với cái xứ quê hương cuả lão Saddam Hussein, bỏ thì thương, vương thì…chết ngắc. Ban đầu cứ tưởng dùng bom đạn, hoả tiễn oánh ào ào, chiếm xong thủ đô Bá-đa, lập chính quyền mới là xong mọi thứ trên đời, ngon lành như làm 1 cái Hamburger King Size vậy. Đâu có ngờ.đến bài học đã có từ xưa “ Một quốc gia, dân tộc, dù nhỏ bé đến đâu, khi bị xâm lăng, chiếm đóng thì người dân xứ đó bắt buộc phải bằng mọi cách chiến đấu đến khi giải phóng được đất nước mình mới thôi, dù phải mất hàng trăm hay hàng ngàn năm đi nưã “. Nước Việt Nam nhỏ bé vì thế mới có …” Trăm năm đô hộ giặc Tây, ngàn năm đô hộ giặcTầu “ . Cuối cùng rồi Tây với Tầu dù lớn mạnh đến đâu cũng phải chạy trối chết luôn.

- Ông chưa mần thì tha hồ nói thánh, nói tướng, hưá hẹn, không sợ đóng thuế, thoải mái chê bai việc làm cuả ông đang mần. Ông này tuy tài cán không vào cỡ “ khoái bình thiên hạ “ như ngài đương kim số 1, nhưng được cái…không trốn quân dịch, chạy chọt kiếm chân cảnh sát hay Vệ Binh Quốc Gia, xâm mình đi Việt Nam, oánh Vi Xi Việt Cộng thứ thiệt, nhưng sau đâm ra phản chiến hung hăng hơn con bọ ngưạ. Quả thực, nói cho công bình, ngay thẳng thì một phần cũng tại ổng cũng như một số bạn bè khác thấy lối đánh đấm kiểu nhà giầu bom đạn tưng bừng hoa lá mà hoá  ra vô hiệu, không chơi lại được với kiểu “ Chiến Tranh Nhân Dân – People’s War “, Vi Xi đánh du kích, đánh lén, đánh trộm, lộn lẫn với dân, ta đi ngoài đường, ngoài làng thì nó đánh tưng bừng, ta ốm đòn với nó, nhưng khi ta kêu hoả lực pháo binh và không quân yểm trợ quét dọn sạch sẽ,ta tràn vào trong làng thì quân chúng nó biến đâu mất tiêu, chỉ còn lại trong  mấy góc nhà một lô ông già, bà lão, đàn bà, con nít .Ta nổi điên, phát khùng, thấy ta chết ít mạng, mà chúng nó biến đi như ma – xuống đường hầm chuồn đi rồi -  ta bèn bảo đám này cũng là Vi Xi hết trơn, thế là vô số phen, phe ta tức quá làm ẩu: ria vài tràng M-16 cho chết luôn đám người mặt mũi hãi  hùng – Lão có 23 năm lính nên biết hơi nhiều về chuyện này -  Chẳng thế mà Lieutenat William Calley, Company Commander đã ra lệnh cho lính mần y như rưá , bị thế giới la ó tùm lum nên bị lôi đầu về nước, ra trước Toà án quân sự lãnh thẹo đó. Có cả những trường hợp lính tráng điên khùng, dở sống dở chết, gõ đầu mấy ông già bà lão mà hét : “ Where are Vi Xi ? – Who are Vi Xi ? “  Già cả, sợ hết hồn, đâu có biết “ mấy ổng “nói chi, cứ ngơ ngơ ngáo ngáo, xua tay như điên. Lính tráng phe ta càng điên thêm. Có tên khùng quá lôi đại một bà sồn sồn ra cạnh đó, bắt chước lính Ma-rốc-canh cuả Tây ngày xưa, làm đại một phát cho hả cơn giận, hạ hoả trong người. Một anh lính khác “ vốn gốc người văn minh “ thấy “ mọi “ quá, chiã súng M-16, lên đạn răng rắc cho viên đạn nằm sẵn trong ổ văng ra ngoài,  quát ,” Stop raping the innocent woman or you want a bullet at your head –Tốp ngay, không được hãm hiếp người đàn bà vô tội, nếu không thì tao cho một viên đạn bể đầu ! “  Thế là anh khùng mới mần được ... có nưả cái, đành đứng dậy, xốc lại quần áo, tiếc hùi hụi, liếc nhìn thằng bạn đang chiã khẩu súng đã lên đạn vào người mình. Nó dám bắn thiệt lắm à! Chiến tranh, bom đạn chết chóc nó là thế đấy ! Ông “ chiến sĩ “ John Kerry thấy cái kiểu đánh nhau “ ấm a ấm ớ hội tề, nó đánh mình thì được, chết nhăn răng cả ra, mà mình đánh nó thì chẳng thấy nó ở đâu hết trơn, tức muốn chết, muốn điên “ hoá khùng. Ổng lãnh thẹo lớn nhỏ hơi nhiều cho nên chiến thương bội tinh cũng hơi nhiễu và có cơ hội trở về xứ sớm hơn thời hạn phục vụ, để đi mần cái “ giốp “ vận động sinh viên và dân chúng biểu tình phản chiến rất chi là đúng… đường lối chính sách cuả Vi Xi Việt Cộng Hà Nội, tiếp tay với Đảng Cộng Sản cò con ở Mỹ, với bọn Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản. Ngoài ngài John Kerry ra, cũng có vô sô Sĩ Quan và binh sĩ phe ta điên khùng, văng tục , chửi thề cái kiêủ chiến tranh cù cưa : địch đánh ta lãnh đạn, ta đánh, địch đâu mất tiêu, chịu chết . Lão đã gặp và biết họ khá nhiều.  Các nhà lãnh đạo phe ta đã sai lầm cỡ nặng, hết thuốc chưã - lúc đó chưa có Viagra – khi     “ phản thùng – betraying “ Nam Việt Nam, dùng đô la, điều khiển, xúi dại hầu hết Tướng Lãnh quan trọng cuả quân đội Nam Việt Nam, đẩy dân chúng và dùng tôn giáo vào vụ thanh toán 2 Ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu ( theo nhận xét cuả nhiều nhà  phân tích và sử gia ) là cặp bàì  trùng có khả năng chống giữ Nam Việt Nam có hiệu quả nhất, nếu phe ta thực tâm hết lòng yểm trợ như thế giới cộng sản đang yểm trợ cho Vi Xi Việt Cộng lúc đó . Với chính sách cuả Ngài Lyndon B.Johnson – kế vị ngài John F. Kennedy bị ám sát chết sau cái chết cuả ông Diệm 20 ngày, giống nhau về nguyên nhân cái chết – đúng ra là chính sách cuả giới “ Tài phiệt- Financial Oligarchy “ đổ quân tác chiến vào Việt Nam oánh nhau lung tung ít năm, tiêu thụ bom đạn và đủ loại nhu cầu cần thiết cho đạo quân viễn chinh hơn nưả triệu ( thay vì dùng ngân khoản đó huấn luyện, xây dựng, trang bị Quân Đội chính qui, điạ phương quân và các tổ chức, lực lượng bán quân sự khác cho Nam Việt Nam ), đẩy cái “ Chính nghiã Bảo Vệ Tổ Quốc, Chống Xâm Lăng “ vào tay Cộng Sản Hà Nội., Vi Xi thêm dễ dàng lôi cuốn dân chúng Việt Nam hai miền vào một cuộc chiến đầy chính nghiã, lấy sức mạnh cuả nhân dân, tinh thần kiên trì trường kỳ kháng chiến trên lãnh thổ toàn quốc, với sự yểm trợ hết mình cuả Phong Trào Cộng Sản Quốc Tế để giành chiến thắng. Quân ta kéo sang hơn nưả triệu, phương tiện chiến tranh tối tân, hiện đại hết hồn nhưng chẳng biết dùng vào việc gì, đánh đấm ở đâu, không thấy mục tiêu, chiến trường chi cả, ta lại  “rét “, không dám đụ̣ng đến căn cư hậu cần cuả địch là bên kia vĩ tuyến 17, chỉ lo tự vệ, phòng thủ cho đến khi….chết thì thôi. Quân đội Nam Việt Nam có khả năng, đủ tinh thần, đủ khôn ngoan để “ chơi nhau “ vơí thứ chiến tranh này trên đất nước mình, bảo vệ chính mình thì lại bị cắt xén viện trợ đến mức … chiến tranh nhà quê, cù lần là : ấn định 1 ngày mỗi khẩu súng cá nhân được sài mấy viên đạn, mỗi khẩu đại bác 1 ngày được phóng đi mấy trái , thiếu ráng chịu. Nếu Vi Xi có đánh mà mình bị hết đạn thì… đưa lưng ra mà hứng đạn AK-47, B-40, B-41, hứng luôn cả hoả tiễn 127 ly cuả Trung Cộng và đại bác 130 ly của Liên Sô cho tiện việc chính phủ.   Tướng không quân phe ta thấy máy bay phe mình bị hạ, phi công bị bắt làm tù binh nhiều quá chịu không nổi, ra lệnh cho xịt hoả tiễn xuống phi cơ Mig 17 – 19 – 21 đậu ṭại phi trường Kiến An, cách Hải Phòng vài phút lái xe trên Freeway Mỹ. Thế là Ông Tướng nhà ta bị…lôi đầu về xứ lột sao về tội “ Tự dưng vô cớ dám tự ý tiêu diệt phi cơ địch “ . Oánh nhau kiểu đó, dưới sự chỉ huy tối cao cuả… giới tài phiệt, thì thua là cái chắc, trong khi địch quân thì có quyền đánh bất cứ nơi đâu trên đất nước mình, đánh thế nào, đánh bằng gì, vũ khí sử dụng ra sao tuỳ ý miễn sao đạt được mục tiêu là  “ chiến thắng “. 

Oánh nhau kiểu cù lần, nhà quê đó rồi , chính quyền ngài Lyndon B. Johnson  lại còn thoải mái cho bán… ( tài phiệt, đô la nó xúi )  vô số thứ vũ khí, vật liệu chiến tranh cho Liên Sô và các nước cộng sản Đông Âu để rồi loanh quanh những thứ đó lại lên tầu tới cảng Hải Phòng, cho Vi Xi khuân vào trong Nam mần thịt lính Mỹ và lính Việt Nam Cộng Hoà. Hai ông Diệm, Nhu và cả ông Tổng Thống thứ 35 – con số độc điạ - cuả phe ta, John F.Kennedy cùng chết vì không cho quân tác chiến cuả phe ta vào Nam Việt Nam, hai ông Diệm Nhu thì chống nên chết, còn ông Kennedy thì thấy ông Diệm chết, chẳng có mặt mũi nào ngon lành hơn để thay thế nên quyết định “ rút chân “ ra khỏi cái      “ vũng lầy Việt Nam “ sớm chừng nào khoẻ chừng đó. Ông bèn cho lệnh rút hết cố vấn, chuyên viên về nước, nhưng mới rút được 1,500 mạng thi ngài Kennedy đã bị “ chúng nó “cho người bắn chết tại thành phố Dallas, Bang Cao bồi  Tếch –xịt, Tay súng Oswald từ tầng lầu 6 ở 1 building cao ngất, chạy lung tung rồi ḅi bắt ở một rạp hát, nhưng sau đó lại chết mất tiêu, tưà tựa như Đại Úy Nhung đã được lệnh phơ chết hai ông Diệm-Nhu ở Việt Nam vậy.     Theo tin tức mật “ released “ ra sau này thì đâu có phải chỉ có một mình tay súng Oswald tự dưng nổi hứng giết ông Kennedy cho vui đâu, mà âm mưu do giới tài phiệt chỉ huy lại có dính dáng cả đến ngài Tổng Thống thứ 36 cuả nước ta là ngài Lyndon B.Johnson nưã mới hay chớ. Ngài tuyên thệ nhậm chức ngay trên máy bay trên đường trở về Thủ Đô sau khi ngài Kennedy được nhân viên thẩm quyền cuả bệnh viện tuyên bố đã chính thức từ trần vì vụ ám sát tại Dallas – Texas.       Còn ngài Richard Nixon  thì biết thua thấy rõ rồi nhưng ráng…bắt lính phe ta cầm cự thêm tí nưã đê ̉đến muà bầu cử keo thứ hai, ngài có lý do ngon lành để a-lô là  “ Ta sẽ đem Lính Mỹ về nước trong danh dự “ …  Trời đất quỷ thần ơi ! Chiến tranh, bom đạn, giết nhau xua nay nó là thế đấy ! 

Phen này, ngay từ bây giờ, ngài đương kim số 1 phải ráng lên, đi vài đường hoa hoè, hoa sói cho ngoạn mục, đáng đồng tiền, bát phở cho cử tri phe ta, phe nó lên tinh thần mà dồn phiếu cho ngài chớ không cứ cái điệu này  thì lịch sử nước ta lại dám một phen tái diễn : Có 2 cặp Bố con cùng làm Tổng Thống Siêu cường quốc vĩ đại Huê Kỳ, nhưng cả 2 cặp – số 2, số 6 với 41,43, Bố và con chỉ giữ được “ Cung điện Bạch Ốc “  có 1 keo đầu mà thôi, còn keo thứ 2 thì bị đối thủ oánh văng ra ngoài… đi  chơi chỗ khác 

San Diego, California 
Phan Đức Minh.