Đà Nẵng vào
những ngày cuối tháng 3 năm 1975 thật là hỗn độn, rối
lọan.
Quân đội và dân chúng từ các Tỉnh Quảng
Trị, Thừa Thiên, thành phố Huế đổ xô về, làm cho cái
thành phốđã đông dân này càng thêm đông đảo. Cái Radio
4 băng tần tối tân nhất cuả Nhật lúc bây giờ lúc
nào cũng ở bên cạnh tôi. Theo tin từ các Đài Phát Thanh
trong và ngòai nước thật là lộn xộn, không giống nhau...
Theo đài phát thanh Quân Đội, Sài Gòn, VOA, BBC cũng như một
vài đài khác cuả nước ngòai, tôi vô cùng kinh ngạc là
Huế có lệnh rút bỏ mặc dầu chưa đánh nhau chi cả. Sao
lạ quá như vậy ? Tôi gọi điện thọai, hỏi mấy Ông bạn
thân là Đơn Vị Trưởng trong vùng thì họ cũng trong tình
trạng như tôi, không rõ đầu đuôi, tình hình ra sao hết.
Thành phố Đà Nẵng
đông chật những người là người. Vấn đề an ninh, lộn
xộn mỗi lúc một thêm gay gắt. Nhiều binh sĩ tức giận,
bắn súng lên trời như những kẻ điên khùng vì không hiểu
tại sao lại có lệnh rút lui, bỏ hết các trận tuyến gây
nên tình trạng hỗn loạn thê thảm này trong khi chưa chạm
địch., chưa đánh đấm chi cả. Xưa nay có bao giờ thế
đâu ! Tự nhiên không đánh nhau, mà chỉ biết bỏ chạy là
làm sao ? Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Đòan I kiêm
Vùng I Chiến Thuật, có lẽ là người duy nhất ở đây biết
được chuyện này, do ông được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiêu
gọi vô Sài Gòn gấp, họp các Tướng Lãnh, nhưng vào tới
nơi thì chỉ có một mình ông gặp Tổng Thống Thiệu và nhận
lệnh cuả vị Tổng Tư Lệnh quân đội : “ Rút bỏ Quân
Khu I ! “ Tướng Trưởng, một danh Tướng cuả Quân Lực Việt
Nam Cộng Hoà, thế giới biết tiếng, biết tên, chết điếng
cả người nhưng ... chẳng muốn hỏi tại sao vì ông cũng
đoán biết: hỏi cũng vô ích,.để rồi bỗng dưng khai tử
luôn cả một Quân Đoàn (Army Corps ) hùng mạnh cho
nó tan hàng , xập tiệm, và cả Vùng I Chiến thuật
bao gồm 5 Tỉnh : Quảng Trị, Thưà Thiên, Quảng Nam, Quảng
Tín, Quảng Ngãi và 2 thành phố Huế, Đà Nẵng. Bộ
Chỉ Huy Quân Trấn Đà Nẵng được lệnh rõ ràng cuả Tướng
Trưởng : Bất cứ kẻ nào dùng súng đạn cướp bóc, xâm
phạm tính mạng, tài sản của dân chúng trong tỉnh trạng
rối lọan hiện nay sẽ bị các lực lượng an ninh, quân cảnh
bắn hạ tại chỗ ! Tuy có cấp chức được quyền ở
cư xá do quân đội cung cấp, nhưng tôi có giấy phép dậy
học ngòai giờ làm việc ( chuyên dậy kèm Pháp và
Anh ngữ cho rất đông học sinh Trung Học) để đời
sống vật chất tốt hơn, đối với gia đình đông con như
tôi, tránh được chuyện dính dáng đến tham nhũng, hối lộ,
rồi làm “ dê tế thần ” cho tình trạng chính quyền và
xã hội “ lem nhem “ thời đó. Vài em học sinh chăm
chỉ vẫn còn lui tới : “ Thưa Thầy ! các lớp học ra
sao, có học tiếp không hả Thầy? “ Tội nghiệp ! Giờ
này mà các em vẫn có thể nghĩ đến chuyện học hành. Tôi
nói “ Thôi, chúng ta tạm nghỉ, khi nào yên tĩnh hãy hay.
Các em nên tránh bớt việc đi lại ngòai đường phố trong
lúc này, rất nguy hiểm.” Các em ra về, vẻ mặt buồn
thiu…
Gia đình tôi ở
trong một ngôi nhà nhỏ trong khu xóm đồng bào nghèo, nhưng
có 2 cái sân đủ cho học sinh 3 lớp học tối mỗi đêm, thay
phiên nhau đậu xe gắn máy và xe đạp. Lúc này, tôi dã đưa
gia đình và di chuyển những gì cần thiết lên văn phòng Toà
Án cho được an ninh ví có anh em Nghĩa Quân canh gác các cơ
quan chính quyền.
Các ngân hàng đã
đóng cửa, rất nhiều người cũng như tôi, khi nghĩ tới chuyện
cần có số tiền phòng thân, đành chịu chết. Thôi, giữ
sổ sách rồi vào Sài Gòn hãy hay. Ôm tiền mặt lúc này càng
thêm nguy hiểm. Có chi sài nấy vậy. Ai cũng nghĩ như thế
để an tâm đối phó với tình hình trước mặt, ngày càng
gay go, hỗn độn. Tôi điện thọai vào phi trường quân sự,
định hỏi Thiếu Tá Trưởng Phòng An Ninh, không có, xin gặp
Đại Úy Quang, cũng không có, chỉ có Trung Úy Bẩy trả lời,
“ Thiếu Tá ơi ! Tụi nó pháo kích hỏa tiễn 122 ly của
Trung Cộng cầy nát phi đạo rồi, máy bay của mình không đáp
xuống được nữa, chỉ sài được trực thăng thôi. người
đông nghẹt mà trực thăng không thấy đến chi cả ! “ Tôi
điện thọai sang Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I, hỏi thăm mấy
Sĩ Quan thân thiết thì được hay : Tại Cảng Tiên Sa, tầu
không đủ chuyên chở quân đội di tản cùng với gia đình
cũng như đồng bào trốn chạy quân cộng sản đang tiến vào
thành phố bằng nhiều ngả, bao vây chung quanh Đà Nẵng. Lệnh
trên: rút bỏ Quân Khu I không đánh đấm chi cả thì tình trạng
làm sao khác được ! Địch pháo kích chung quanh Đà Nẵng
ầm ầm... Tôi gọi sang Bộ Chỉ Huy Pháo Binh Quân Khu. Đại
Tá Chỉ Huy Trưởng vẫn còn ở đó. Là bạn thân với nhau
từ hồi còn nhỏ, lưu lạc giang hồ, mãi sau này mới gặp
lại nhau và lần sau cùng là ở Đà Nẵng. Tôi chở tất cả
gia đình trên chiếc xe jeep, gồm nhà tôi và 7 đứa con, đứa
con gái lớn sức khỏe yếu kém, đứa con trai kế 16 tuổi,
đứa con gái út mới được 6 tháng, vợ tôi phải bồng ẵm
trên tay, đến Bộ Chỉ Huy Pháo Binh Quân Đòan. Lúc đó là
chiều ngày 28 tháng 3, tôi gọi cậu tài xế trung thành và
can đảm, Binh nhất Túc, mà tôi đã đích thân đến đơn vị
hành chánh quản trị địa phương, lựa chọn rồi hỏi han
về tình trạng khó khăn khiến hắn can tội đào ngũ. Tôi
liên lạc với đơn vị gốc của hắn, nhận cho hắn làm tài
xế vì Tòa Án có xe nhưng không đủ quân nhân tài xế. Sau
này, tôi thấy hắn tận tâm, chu đáo và trung thành, nên tôi
nói với đơn vị đề nghị cho hắn lên Hạ Sĩ, mong ngày
nào nào đó không xa, cho hắn lên hạ Sĩ nhất thì đồng lương
cũng đỡ khổ cho gia đình. Tôi bảo: “ Thôi, cậu
lo cái xe cho tốt, đầy đủ săng nhớt rồi cho cậu về lo
chuyện gia đình, Tôi lái lấy cũng được. Đây, chìa khóa
văn phòng và tất cả những gì của gia đình tôi trong đó,
nếu tôi đi khỏi thì tất cả là của cậu. Cậu ở lại
lo cho gia đình. Vợ con cậu cũng cần đến cậu trong lúc hỗn
lọan này. Đem những thùng, hộp thực phẩm khô, sữa hộp
chia cho anh em Nghĩa Quân. Tôi sẽ cho lệnh họ : khỏi canh gác
nữa ! Tòa chỉ còn tôi là Sĩ Quan cuối cùng ở đây, anh em
Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ thì ở trại gia binh rồi. Cho họ về
lo thu xếp , bảo vệ gia đình.” Tôi bắt tay cậu tài
xế, Hạ Sĩ Túc. Cậu tài xế cứ nắm chặt lấy tay tôi,
nói trong nghẹn ngào “ Em không nỡ để Thiếu Tá và Cô
đi một mình với các em như thế này. Cứ để em đi theo,
thầy trò mình sống chết có nhau, gia đình em đông người,
nhiều bà con, dân địa phương, em là binh sĩ nên không có
gì khó khăn nhiều như Thiếu Tá. Thiếu Tá đi được rồi,
em trở lại với gia đình cũng được, không sao cả ! “ Tự
nhiên tôi thấy mắt mình nhòa đi trước tấm lòng của cậu
tài xế trung thành và can đảm, luôn luôn nghĩ đến tôi, và
gia đình vì chúng tôi : một Sĩ Quan cấp Tá , Phó Ủy Viên
Chính Phủ Toà Án Quân Sự Mặt Trận Quân khu I và một binh
sĩ luôn sống với nhau như người trong một gia đình ruột
thịt đã nhiều năm, nhiều tháng. Tôi bảo : “ Túc
! Cậu phải nghe tôi, về trông coi, bảo vệ lấy gia đình
trong lúc này ! Tôi tới Bộ Chỉ Hy Pháo Binh bây giờ. Ông
Đại Tá Chỉ Huy Trưởng còn ở đó ! “ Hạ Sĩ Túc,
cậu tài xế rời nắm tay tôi rồi đứng nghiêm, giơ tay chào
nghiêm chỉnh: Kính chúc Thiếu Tá, Cô, cùng các em ra đi
bình an ! Tôi thấy rõ cậu tài xế can đảm và trung thành
bật khóc. Chắc chắn là hắn khóc cho gia đình tôi trong cơn
nguy biến, mà tôi bắt hắn phải ở lại. Trên đường, một
chiếc xe Jeep chạy ngược chiều với tôi, trên có 4 Sĩ Quan
Thủy Quân Lục Chiến, tuổi còn trẻ nhưng đều đeo lon Cấp
Tá, rất quen thuộc, tôi chạy chậm lại, giơ tay vẫy chào,
và hỏi to, “ Có chi lạ không ? “ Mấy Ông bạn cũng
giơ tay vẫy. Một anh bạn người Nam la lớn : “ Đù má
nó ! Anh coi : chiến tranh kiểu chi lạ! Tụi này có bao giờ
bỏ chạy như thế này đâu! Lại mấy thằng Mỹ với thằng
Thiệu...đem con bỏ chợ, âm mưu buôn bán xương máu tụi mình
đây thôi !...”
Gia đình Đại
Tá Chỉ Huy Trưởng Pháo Binh đã vào Sài Gòn ít hôm trước,
Ông còn ở lại vì Tướng Trưởng và Bộ Tư Lệnh Quân Đòan
vẫn còn ở Đà Nẵng. Đang ăn cơm tối với nhau thì điện
thọai reo . Sĩ Quan trực chạy vào báo cáo : Thưa Đại Tá
! Có lệnh của Trung Tướng mời Đại Tá sang ngay Bộ Tư Lệnh
Quân Đoàn ! Ông Đại Tá bắt tay tôi và mấy Sĩ Quan thuộc
quyền của Ông đã tụ tập về đó : “ Chúc Anh Chị,
quý vị các cháu và tất cả bình an. “ Ông còn dặn tôi
trong lúc vội vã quay đi “ Anh cho Chị và các cháu ngủ
tạm trong hầm của tôi, rất tốt ! Nếu thiếu chỗ thì giường
của tôi trong phòng kia... “ Sau này, toi biết là Ông
cùng Bộ̣ Tư Lệ̣nh Quân Đoàn sang sân bay trực thăng
Non Nước để̉ ra tàu Hải Quân cuả Mỹ chờ ngoài biển.
Tôi mặc nguyên
quân phục tác chiến, với khẩu súng Colt – 12 bên mình, chỉ
bỏ cái mũ sắt 2 lớp ra, rồi ngả lưng xuống giường thiu
thiu ngủ chập chờn. Điện thọai reo, Sĩ Quan trực chạy
sang: Thưa Thiếu Tá, Bộ Tổng Tham Mưu tại Sài Gòn cho hay:
5 chiếc Tầu Hải Quân đã được lệnh lên đường, ra Biển
Mỹ Khê, Đà Nẵng chuyên chở quân đội, gia đình và dân
chúng. Tầu sẽ tới nơi vào khuya đêm nay hay sáng sớm mai...
Tôi đang mơ mơ
màng màng trong giấc ngủ nặng nề thì có người đánh thức
tôi dậy và nói trong sự vội vàng , ”Thiếu Tá !
Thiếu Tá ! Mình phải đi ngay, rời khỏi nơi này vì tin tức
cho hay quân cộng sản Bắc Việt đã tới rất gần thành phố,
không gặp sự kháng cự nào cả...“ Tôi đánh thức gia
đình, vợ con rồi tất cả lại lên chiếc xe Jeep với ít
đồ đạc gọn nhẹ tùy thân, nhắm hướng Bãi Biển Mỹ Khê
phóng đi, sau khi bắt tay vội vàng vài Ông bạn Sĩ Quan Pháo
Binh. Xe chạy được một quãng khá xa, chừng dăm cây số,
bỗng đưá con gái lớn cuả chúng tôi kêu thất thanh
: “Cái va-li da cuả Mợ đâu rồi ?.“ Trong số đồ
đạc mang theo thì cái va-li da đó có chút ít tài sản
còn
lại đáng giá hơn mấy cái va-li đã nằm trong xe Jeep để
sống, do bà nhà tôi và đưá con gái lớn ,vốn tính
cẩn thận, trông coi cho chắc ăn. Mọi người trên xe nhận
ra là trong lúc vội vàng di chuyển, chính cái va-li đó
đã bị bỏ lại ở trại Pháo Binh vưà rồi. Chết thật
! Tôi lái xe quay lại ngay lập tức, nhưng khó khăn vì
người di chuyển quá đông. Chạy trở về trại Pháo
binh, vẫn còn 2 cậu lính gác, tôi đậu xe ngay cưả phòng
vưà rời ban nẫy, chạy như bay vào trong. May quá ! ( cái
may đầu tiên ) Chiếc va-li đã được lôi từ trong
hầm gia đình tôi ṭam trú lúc trước, nhưng chưa đem
lên xe, vẫn còn nằm trơ một mình sau cánh cưả lối
lên phòng tôi nằm. May mà còn lính gác, nếu không thì
dân chúng quanh đó và bọn cướp phá cơ quan, công sở
đã tràn vào vơ vét tất cả những gì còn ḷại, và
cái va-li “quan trọng nhất cuả gia đình tôi “ cũng
mất tiêu rồi. Nếu nó bị mất thì không biết sau này
gia đình tôi cầm cự ra sao với cuộc sống đổi
đời với trăm ngàn khổ cực. Trời Đất đã cứu
gia đình tôi.. Đưá con gái lớn lần này tay lúc nào
cũng để lên cái va-li vưà tìm lại được.Tôi lái
xe ra cổng, anh em binh sĩ vẫn còn canh gác. Tôi nói lớn :
“ Anh em về đi, lo chuyện gia đình, doanh trại không còn
ai nữa ! “
Trời đất
! Đường xá ban đêm mà lúc này đông nghẹt những người
là người, di chuyển bằng đủ mọi cách. Tất cả đều hướng
về phía Cảng Tiên Sa và bãi biển Mỹ Khê. Tôi lái xe, khẩu
Colt-12 đeo trước ngực, ̣ kiẻu Sĩ Quan Đức, đã lên
đạn, khoá chốt an toàn, khẩu M-16 đã lên đạn sẵn,
cũng khóa chốt, để ngay bên cạnh. Đứa con trai lớn nhất
16 tuổi, có mặt trong xe cũng đã được tôi chỉ dẫn để
sử dụng khẩu tiểu liên hạng nhẹ Carbin M-2 để đề phòng
trường hợp bị bọn bất lương, tấn công, cướp bóc trong
khi hỗn lọan. Trông cảnh người xe xuôi ngược thật là kinh
hoàng, trong khi đó quân cộng sản vẫn pháo kích vào thành
phố Đà Nẵng nổ ùynh ! ùynh ! … rải rác đó đây.
Cái xe Jeep của
tôi đang chạy bỗng dưng chết máy, nằm ỳ ngay cạnh đường.
Thế là làm sao ! Còn đang lúng túng thì hai binh sĩ cầm M-16
từ cống trại lính bên kia đường tiến đến xe tôi dòm
ngó, xem có chuyện chi mà lại dừng xe ngang xương trong dòng
người đang chẩy xuôi ra hướng bãi biển. Một binh sĩ chào
tôi : Thưa Thiếu Tá ! Sao Thiếu Tá lại ở đây vào lúc
này ? - Xe tôi chết máy rồi ! Cậu binh sĩ kia cũng
chạy lại rồi la to : Đại Úy Sinh ! Ra mau ! Thiếu
Tá Phó Ủy Viên Chính Phủ Tòa Án Mặt Trận đây nè !
Đại Úy Từ Khánh Sinh, Đại Đội Trưởng nhẩy dù, bị
thương tại mặt trận, sau được đưa về đây làm Quản
Đốc Quân Lao Đà Nẵng, dưới quyền cuả tôi. Đại Úy Sinh,
quân phục tác chiến chỉnh tề, mũ sắt 2 lớp, giơ tay chào
tôi nghiêm chỉnh như thường lệ. Chúng tôi bắt tay nhau trong
khi tôi nói : “ Hay nhỉ ! Sao cái xe của tôi lại chết
máy ngay ở chỗ này ? Nếu nó chết máy ở chỗ khác thì làm
sao đây ? “ Tôi nghĩ thầm trong bụng : Đây là điều
may mắn thứ hai cho chúng tôi trong cơn hỗn lọạn kinh
hoàng. Anh Sinh kêu mấy binh sĩ ra đẩy cái xe của tôi
vào trong sân trại.rồi ra lệnh cho một Thượng Sĩ :
“
Lấy cái xe dự trữ cuả mình, lo săng nhớt đầy đủ
rồi giúp gia đình Thiếu Tá chuyển đồ đạc sang, chớ
lúc này mà xe cộ lộn xộn là nguy hiểm lắm. “ Tôi
cảm ơn Đại Úy Sinh, bắt tay viên Thượng Sĩ già rồi
vào văn phòng, có vài Sĩ Quan trong đó. Sau vài phút hỏi han
tình hình, tôi hỏi Đại Úy Sinh ”Anh em bị giam giữ còn
bao nhiêu người ? “ – Thưa Thiếu Tá: gần 1 ngàn
! – Việc ăn uống của họ tới ngày hôm nay ra sao ? –
Hôm nay thì vẫn còn, nhưng ngày mai thì chưa biết, gạo mình
còn, nhưng liệu nhà thầu cung cấp thức ăn có còn liên lạc
nữa không. Suy nghĩ thật nhanh vài giây rồi tôi quyết định
: “ Quân cộng sản đang tiến vào Đà Nẵng mà không
đánh nhau chi cả. Nhân danh Sĩ Quan cấp chức cao nhất của
2 Tòa : Mặt Trận Vùng I và Tòa Thường Trực Đà Nẵng, tôi
ra lệnh thả hết tất cả quân phạm không phân biệt Đại
hay Tiểu Hình… En temps de guerre ! En cas de force majeure !
( trong trường hợp chiến tranh ! Trong trường hợp bất khả
kháng ) chúng ta có quyền làm bất cứ cách nào để bảo
vệ sinh mạng của ngần đó con người, đã từng là quân
nhân như chúng ta. Họ cũng có thân nhân gia đình đang đợi
chờ họ. Anh Sinh cho thư ký đánh máy biên bản theo lời tôi
đọc “ Lệnh thả hết quân phạm “... Tôi sẽ ký
tên với tính cách người ra lệnh, và tất cả Sĩ Quan có
mặt cùng ký tên với tính cách nhân chứng, hiểu biết quyết
định này. Sau này vào Sài Gòn, chúng ta có giấy tờ
trình Nha Quân Pháp và Bộ Quốc Phòng là những cơ quan
mà hai Toà Án chúng tôi trực thuộc. Sáng sớm mai, chúng
ta sẽ thả hết …
* * *
Sĩ Quan, Hạ
Sĩ Quan và Binh Sĩ của Quân Lao hầu như vẫn còn có mặt đông
đủ.tới giờ phút này. Đại Úy Sinh vốn gốc Sĩ Quan nhẩy
dù cho nên làm việc rất đàng hoàng, nghiêm chỉnh. Bộ phận
cấp dưỡng, dọn cơm tối lên cho mấy anh em Sĩ Quan chúng
tôi, vừa ăn, vừa bàn bạc công việc phải làm sáng mai. Một
Hạ Sĩ Quan đi xe gắn máy từ Cảng Tiên Sa trở về, báo cáo
: Cảng Tiên Sa rất đông người, tầu bè di chuyển không đủ,
rất khó khăn, địch thỉnh thỏang lại nã vài trái hỏa tiễn
gây chết chóc và thương tích cho bà con… Đại Úy Sinh bảo
anh em lo cơm tối cho gia đình tôi và chỗ nghỉ ngơi qua đêm.
Tình “ Huynh đệ chi binh “ những lúc như thế này
mới thấy nó cao quý làm sao ! Tất cả đều coi nhau như ruột
thịt một nhà. Thật là phúc đức cho gia đình tôi: trong
suốt những ngày rối loạn, di tản, chúng tôi may mắn
vẫn có chỗ ăn, chỗ ngủ đàng hoàng, không thì khổ
cho đám con trẻ biết mấy, nhất là đưá con gái út
mới được ̉6 tháng, nhà tôi còn phải bồng ẵm trên
tay và lo những bình sưã và biết bao nhiêu thứ cho một
đưá bé như thế.
Hôm sau, trời còn
sớm lắm, nhưng tất cả chúng tôi đã thức dậy. Tất cả
Sĩ Quan chúng tôi cùng binh sĩ trong trại kéo nhau xuống phía
khu vực nhà giam. Tôi ra lệnh : tất cả binh sĩ súng M-16 lên
đạn, đứng thành 2 hàng, các Sĩ Quan đứng sau lưng, tôi cho
mở cửa nhà giam, rồi dùng loa phóng thanh cầm tay nói lớn
: Nhân danh Sĩ Quan có cấp chức cao nhất của Tòa án quân
sự Mặt Trận Vùng I và Tòa án quân sự Thường Trực Đà
Nẵng hiện có mặt tại đây, tôi ra lệnh thả tất cả anh
em ngay lúc này để trở về lo cho thân nhân gia đình trong
tình hình khẩn cấp hiện nay… Nhiều anh em quân phạm còn
nhìn nhau có vẻ ngơ ngác vì họ không biết rõ tình hình bên
ngòai. Tôi nói tiếp : Anh em trật tự ra ngòai theo hướng dẫn
của 1 Sĩ Quan, xếp hàng 10 người một, cứ đủ 6 hàng thì
ngưng lại, ngồi xuống Khi có lệnh hô của 1 Sĩ Quan thì
2 hàng đứng dậy, theo tiếng hô thứ hai là cả 20 người
chạy ra khỏi cổng trại, về nhà. Bất cứ ai gây lộn xộn,
làm mất trật tự, hay đang chạy mà quay đầu lại hoặc dừng
lại bất cứ vì lý do gì, sẽ bị bắn gục ngay tại
chỗ ! Nghe rõ chưa ? Tất cả anh em đều reo mừng và thi hành
lệnh một cách nghiêm chỉnh…
Công việc “ thả
tù “ đã xong, tôi thở phào nhẹ nhõm, họ cũng là người,
từng là quân nhân dù có phạm tội, họ cũng có thân nhân
gia đình đang trông đợi trong hòan cảnh khó khăn, nguy hiểm
này, chỉ sợ có sự rối lọan xẩy ra khi anh em nóng lòng,
sốt ruột rồi làm càn, ai cũng muốn thóat ra khỏi nhà tù
càng sớm càng tốt. May mắn là việc đó đã không xẩy
ra.
Ăn sáng qua loa
xong, tôi cho lệnh tập họp tất cả Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan,
Binh Sĩ cuả Quiân Lao. Quân số gần như đông đủ hoàn
toàn. Với giọng nói trộn lẫn sự sót sa trong lòng,
dù rằng cuộc đời cuả tôi đã quen với sót sa, đau
khổ, chia lià từ khi 15 tuổi, phải bỏ trường trung học
ở Hải Phòng để lăn mình vào cuộc kháng chiến chống
Pháp, địch bắt hai lần, rồi 23 năm lính chống cộng
sản, từ Binh Nhì, không theo học trường Sĩ Quan nào cả
mà lên Thiếu Tá, với chức vụ hiện tại, tôi nói “
Vận
nước bắt chúng ta phải bỏ cuộc một cách đau lòng.
Chúng ta đã làm hết bổn phận cuả những quân nhân.
Bây giờ, không còn cách nào khác hơm nưã, tôi khuyên
anh em nên trở về ngay,lo cho gia đình trong cơn hỗn loạn.
Súng đạn cá nhân, anh em tùy nghi tìm cách thủ tiêu, ai
không làm được thì để vào trong kho súng chắc chắn kia,
Sĩ Quan tiếp liệu khoá kỹ lại, không để lọt vào tay
những kẻ xấu, dùng nó làm hại người dân vô tộ
trong lúc hỗn loạn này..Còn các Sĩ Quan, anh em mình tạm
chia tay ở đây và mong có ngày gặp lại. Xin chúc tất
cả anh em bình an ! “ Tôi bắt tay thật chặt từng
Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan, Binh Sĩ...Vài binh sĩ bịn rịn không
nỡ rời chúng tôi trong khung cảnh đau đớn như thế này.
Họ vẫn còn đứng nghiêm, giơ tay chào theo quân cách rồi
mới tan hàng, theo nhau từng nhóm một. Mấy đưá con
đã lớn cuả tôi đứng đằng xa, cạnh chiếc xe Jeep, trông
thấy cảnh đó̀ cũng hiểu được nỗi đau lòng cuả
lớp người cha, anh , những quân nhân chúng tôi, cho nên
chúng nó cũng nước mắt sụt sùi. Khi ṃoi người đã
tan hàng, ai lo việc nấy, Đại Úy Sinh, chỉ có một mình
ở trại, lên xe cùng gia đình tôi. Anh lái ra phiá bãi
biển Mỹ Khê. Có mấy chiếc tầu Haỉ Quân từ trong
Nam kéo ra thật, nhưng đậu hơi xa, nước cạn không vào
gần được. Trên tầu đông đặc những người là người
và khắp ṃoi chỗ nơi bãi biển, người từ khắp nơi
dồn về sao mà đông thế. Cả lính lẫn dân, kẻ lội
nước, kẻ đi đủ loại ghe thuyền, cố gắng bơi ra ra
tới chỗ tâù đậu.. Cầu thang lên tầu không đủ để
đưa số người đông đặc như kiến leo lên. Người ta
phải dùng đến những cái thang dây dùng trong trường
hợp khẩn cấp, nhưng người vẫn chen chúc leo lên, hành
lý mang theo rơi rớt xuống biển mỗi lúc một nhiều,
rồi đến lúc có những người vì chen chúc, xô đẩy,
đuối sức cũng rớt xuống biển đều đều. Những
tiếng kêu gào thất thanh càng làm cho cảnh tượng thêm
rùng rợn. Nhiều người trên bờ biển khóc thét lên
làm cho những đưá con nhỏ cuả tôi cũng oà lên khóc
theo . Tôi bảo Đại Úy Sinh “Mình không thể để cho
những đưá trẻ thơ như thế này cũng phải cḥiu cảnh
thê thảm đó! “ Anh Sinh bảo tôi “Bọn mình tránh
ra phiá này, tôi có thằng đàn em ở trong xóm đằng
kia. Nó có chiếc ghe dìm dưới nước. Nó và bọn mình
đi ghe ra phiá ngoài xa, lên chiếc tầu ở tít ngoài kia
mới được. “ Chiếc xe Jeep cài số nhỏ, ì ạch
lăn bánh trên cát, chở đông người chúng tôi tới phiá
cách xa đó một khoảng, gần một xóm nhỏ lơ thơ mấy
nóc nhà tranh, nhà lá. Anh Sinh chạy vut vào trong xóm rồi
ra ngay cùng với một cậu nghiã quân.. Chiếc ghe được
lôi ở dưới nước lên, đủ chở ngần đó con người,
tuy có chút nguy hiểm về an toàn. Đành liều vậy, chớ
biết làm sao ! Bà nhà tôi lên tiếng : “ Sống cùng sống,
chết cùng chết với nhau ! “ Cậu nghiã quân nói : Thiếu
Tá và Đại Úy thay quần áo dân sự đi vì em biết
ṭụi du kích và đặc công nằm vùng đang ra công khai
hoạt động để kiểm soát tình hình,phiá sau quân đội
đánh chiếm thành phố Đà nẵng va vùng chung quanh, ngăn chặn
đồng bào di tản, ṭụi nó hung hăng lắm ! Tôi đã
từng có kinh nghiệm khi đi kháng chiến, đứng trong hàng ngũ
cuả cộng sản gần 7 năm, công tác trong các văn phòng cơ
quan lãnh đạo vì có chút chữ nghiã và có người anh ruột
đỡ đầu, che chở, cho nên tôi biết rõ Sách - Lược ( Policy
& Strategy ) cuả cộng sản là đánh chiếm một
vùng hay một xứ sở, quốc gia nào thì bắt buộc : quân tác
chiến làm xong nhiệm vụ, lập tức lực lượng bình định
( Pacificatory forces ) phải kiểm soát an ninh, trật tự,
đè bẹp, diệt tan mọi sức kháng cự hay nổi lên làm loạn
sau này... Chúng tôi chuyển đồ đạc trên xe xuống bãi cát
rồi tôi đưa chùm chìa khóa xe cho một người đàn ông ngòai
50 tuổi dáng hiền lành, đứng cạnh đó, không rõ ông ta thuộc
lọai người gì. Tôi bảo : Nếu chúng tôi xuống ghe đi được
thì Bác lấy chiếc xe này, đem về biến cải đi mà sài !
Chúng tôi chuẩn bị bước xuống chiếc ghe của cậu nghĩa
quân, đã được tát sạch nước, nhưng lúng túng vì đông
người, có đám con nít, với đồ đạc... Từ phiá làng xóm
gần đó, bọn du kích và quân chủ lực miền ( regional forces
) cuả Tỉnh Đội Quảng Nam – Đà Nẵng đã chia nhau từng
toán nhỏ đi lùng soát, ngăn chặn tại các điạ điểm trọng
yếu, mà bãi biển Mỹ Khê, Sơn Trà, núi Non Nướcvv... là
những điểm chúng đã chú ý. Mấy tên du kích chiã súng tiểu
liên AK- 47 cuả Liên Sô và cả M-16 cuả quân Việt Nam Cộng
Hoà bỏ lại, quát om xòm : “ Không có đi đâu hết cả !
Quay về ngay, không thì...bắn hết ! “ Chúng nổ vài loạt
súng vào chiếc thuyền nhỏ và bắt chúng tôi quay lại. Thật
là buồn lẫn tức giận vì Đại Uý Sinh từng là Đại Đội
Trưởng Nhẩy Dù, còn tôi thì đã từng lăn lộn trong cuộc
kháng chiến chống Pháp, Tây bắt 2 lần, rồi 23 năm trong Quân
Đội Cộng Hoà từ Lính hạng bét leo lên cấp Tá, từng coi
bọn du kích này như bọn ... chó chết, nhưng lúc này chúng
nó là kẻ thắng trận và đang cầm tiểu liên xung kích trong
tay. Tôi nói nhỏ vớ Sinh : thôi quay lại ! Tôi nhìn lũ trẻ
mặt mũi lo sợ, kinh hoàng mà lòng đau sót không cách nào nói
hết được.... Khi trở lại chiếc xe thì Bác “ nhà quê
“ đang ngồi ở ghế tài xề và cho xe nổ máy. Loay loay mà
chẳng biết làm cho chiếc xe nổ máy. Tôi nói với Bác ta :
“ Thôi, cảm ơn Bác, chúng tôi không đi được, cần xe chở
nhà tôi và các cháu về thành phố kẻo trời chiều đã muộn,
ở giưã bãi biển mênh mông thế này, đằng kia người đen
như kiến vẫn đang lên tầu và vẫn... đang rơi rụng xuống
biển như sung, như lá bay thế kia, coi bộ không được rồi,
nhất là các cháu nhỏ như thế này. Bác ta vui vẻ đưa lại
chùm chià khoá cho tôi và bước xuống nhường chỗ cho Đại
Uý Sinh và tôi chuyển đồ đạc trở lại trong xe. Đây lại
thêm một điều may mắn cho chúng tôi. Xong việc, tôi bảo
anh Sinh lên lái xe, tôi ngồi bên cạnh còn nhà tôi và các
cháu ngồi hết ở phiá sau. Đại Uý Sinh ngồi lên cầm tay
lái, tôi quay lại nói với người đàn ông hiền lành, gần
như không thấy nói năng gì cả : Cảm ơn Bác nghe ! Cầu chúc
Bác bình an ! Trong khi Đại Uý Sinh cài số nhỏ, lái xe ì ạch
lăn trên bãi cát, tìm lối lên bờ, tôi nói với anh Sinh :
May mà tay này hiền lành, thật thà, mở xe mấy lần máy không
nổ, nếu nổ máy, liệu anh ta có biết lái nó đi đâu không,
và chúng tôi cả bọn đang đứng ở giưã bãi biển mênh mông,
với nhiều đe doạ, nguy hiểm, không biết sẽ ra thế nào
khi trời đã dần dần ngả bóng về chiều, trong khi anh Sinh
chỉ mở máy một cái là xe nổ máy tức khắc, xe tốt, để
dự trữ cuả đơn vị anh Sinh kia mà, chớ gặp anh chàng kia
là thứ dữ thì thật là khổ sở vất vả cho gia đình tôi
với đám con phần nhiều còn nhỏ, đồ đạc lỉnh kỉnh...
Xe đã tìm được lối lên đường, quay trở lại lối cũ
phải qua Quân Lao Đà Nẵng. Trời đất ! Doanh Trại Quân Lao
Đà Nẵng cuả Đại Uý Sinh lúc này đông nghẹt bà con, dân
chúng ở đâu kéo đến tạm trú, chắc bà con cũng định nhắm
hướng bãi biển Mỹ Khê, Tiên Sa, nhưng thấy trời đã sắp
tối nên kéo nhau vào đây. Anh Sinh lái xe vào trong, đậu trước
hai căn phòng cưả chắc chắn, khoá bằng những chiếc khoá
đặc biệt cho nên không có ai vào đây. Mấy anh em binh sĩ
cuả anh Sinh, nhà ở liền đó, biết được chúng tôi đã
quay trở lại Quân Lao, liền chạy đến, xem có thể giúp đỡ
được gì chăng. Đến lúc này mà anh em vẫn còn nghĩ đến
chúng tôi, thật là tình “ Huynh Đệ Chi Binh “đúng
là bất diệt... Lúc này theo tin tức thì quân cộng sản đã
vào kiểm soát thành phố Đà Nẵng. Chúng tôi cũng như bao
nhiêu Sĩ Quan, quân nhân từ Quảng Trị dồn về vùng đất
này hầu hết đã bị dồn vào chỗ chết, nhưng biết làm
sao, đành theo vận nước.. Qua một đêm khó khăn, khắc khoải
ở Quân Lao Đà Nẵng, đơn vị cũ cuả Đại Uý Sinh, anh
Sinh lo cho chúng tôi là một chuyện, lo cho gia đình, nhà tôi
và lũ con còn nhỏ, cũng như cho chính anh với tương lai tối
tăm trước mặt, thật là kinh khủng. Trời sáng lúc nào không
biết. Tôi nói Đại Úy Sinh kiếm một lá cờ Phật Giáo, lúc
này dễ dàng kiếm ra thứ đó ở chỗ đông người vì lúc
này Thầy Thích Trí Quang “ Chuyên viên tôn giáo vận “
cuả Cộng Sản Việt Nam từ 1946, là nhân vật quyền hành
lớn lao, người dân miền Nam ai cũng phải biết lúc này vì
ông lãnh đạo “ thành phần thứ ba “ ngoài hai lực lượng
khác cao hơn : cộng sản Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng
Miền Nam, đứng đầu là Chủ Tịch Nguyễn Hữu Thọ, rồi
đến Thủ Tướng Huỳnh Tấn Phát, nhưng thực ra tất cả
đều đặt dưới sự lãnh đạo cuả Bộ Chính Trị Trung Ương
cộng sản Hà Nội. Nhân vật Thích Trí Quang kêu gọi : Các
Bác Sĩ trở về bệnh viện cuả mình làm việc vì số thương
vong quân đội, dân chúng quá nhiều, kêu gọi quân nhân cuả
nam Việt Nam đem súng đạn đến nạp tại sân chuà trong thành
phố, thị trấn, và ra trình diện Uỷ Ban Quân Quản khi có
lệnh... Bà con nói : Sân Chuà Tỉnh Hội Đà Nẵng ở đường
Ông Ích Khiêm là một cái núi chất đầy súng đạn, nhiều
nhất là súng M-16 trang bị cho các lực lượng võ trang chính
quy cuả Nam Việt Nam, còn vứt rải rác khắp hang cùng, ngõ
hẻm thì không kễ. Tất cả chúng tôi lại chất đồ đạc
lên xe trở vào thành phố Đà Nẵng, là vùng đất chết lúc
này, nhưng biết làm khác được ! Xe ra khỏi cổng trại với
chiếc lá cờ phật Giáo to tổ chảng bay phất phới. Xe chạy
sắp tới ngã ba rẽ vào thành phố Đà Nẵng và đi Huế thì
mấy chú bộ đội chủ lực cuả Tỉnh Đội Quảng Nam ( tôi
đoán thế ) mũ tai bèo, súng AK-47 từ bên cạnh đường nhẩy
ra chặn xe lại và yêu cầu Anh Sinh và tôi buớc xuống khỏi
xe. Thấy mấy tên bộ đội non choẹt, nếu trước đó ít
lâu thì cứ một chiến binh lính Dù cuả anh Sinh là dư sức
“ sơi tái “ một lúc cả 3 tên bộ đội ‘ bé choắt “
này trong 30 giây đồng hồ, tôi chơi nước liếu hét to : “
các anh trông lá cờ trước mũi xe kia ! Lệnh cuả Ban Quân
Quản Đà Nẵng và Thầy Thích Trí Quang sai chúng tôi liên lạc
khẩn cấp với Chuà Tỉnh Hội Đà Nẵng xin xe cộ ra bãi biển
Tiên Sa chở bà con, đồng bào bị thương nằm la liệt ngoài
đó, chậm không đưa về bệnh viện là chết hết ! “ Mấy
chú bộ đội ngơ ngáo nhìn nhau rồi khoát tay : “ Thôi đi
mau lên ! “. Chạy vào phiá thành phố rồi, tôi mới bảo
Đại Uý Sinh : Moa không hét toáng lên như vậy là chúng nó
bắt hai anh em mình xuống ngồi tập trung ở bãi cỏ rồi,
lúc đó nhà tôi và lũ trẻ này sẽ ra sao ! Xe chạy vào trung
tâm thành phố thì bọn tôi thấy cờ đỏ sao vàng và cờ
Mặt Trận Giải Phóng miền Nam đã đầy ngập thành phố,
khắp chốn hang cùng ngõ hẻm. Mau thật ! Một nhóm các em học
sinh, trong đó có cả học sinh cuả tôi mấy hôm trước, đã
bị luà ra đầy đường phố, mỗi nhóm có kèm hai, ba tay súng
đặc công chỉ huy, làm công tác tuyên truyền, kêu gọi bà
con trở về...thành phố đã được giải phóng ! Hai em học
sinh chạy lại bên tôi nói : Thưa Thầy ! Thầy đưa Cô và
các em về nhà, và có cần đi đâu trong thành phố nưã thì
Thầy cứ việc đi thoải mái. Xong việc, xin Thầy giao xe lại
cho chúng em vì lúc này Thầy cũng biết rồi, thành phố cần
quản lý và sử dụng tất cả mọi thứ xe cộ, nhất là cuả
quân đội cũ. Tôi bảo một em biết lái xe, nhẩy lên ngồi
phiá sau, chật chội, anh Sinh lái đến một gia đình quen biết
ở gần đó rồi giao tay lái lại cho tôi. Sau cái bắt tay từ
giã sót sa, nhưng đầy tình “chiến hữu“, chúng tôi vẫy
tay chào nhau khi tôi lái xe thẳng đến Toà Án Quân Sự Mặt
Trận Quân Khu I. Tôi rút chià khoá xe, nắm trong tay, rồi nhẩy
xuống, chạy ào vào văn phòng cũ cuả tôi. Trời đất ! Một
cảnh hoang tàn, hỗn độn diễn ra ngay trước mắt tôi : Bao
nhiêu hồ sơ, giấy tờ cuả văn phòng, cộng thêm cái đống
sách 501 cuốn cuả tôi sưu tầm, góp nhặt cả 2 chục năm
nay nằm lung tung, bưà bãi, ngổn ngang như một đống rác.
Đã xót sa cho vận nước, tôi càng thêm xót sa cho cái cảnh
này. Chán quá, tôi quay ra xe quên cả lượm lại mấy cuốn
Tự Điển Việt , Pháp, Mỹ, Anh dầy cộm...là những thứ
cộng sản có thấy tôi giữ, tôi cũng chẳng sợ gì.
Nhẩy lên xe, tôi
đưa cả gia đình về nhà cậu tài xế cách đó không xa. Tôi
vưà đậu xe trước cưả nhà cậu tài xế và bước xuống
thì cả hai vợ chồng Hạ Sĩ Túc từ trong nhà chạy nhào ra
ôm lấy tôi, khóc oà lên mà chẳng nói chi cả. Một lúc sau,
vợ chồng hắn mới buông tôi ra mà hỏi : “ Làm sao bây giờ
đây hả Thiếu Tá ? “ Tôi vỗ vai hai vợ chồng cậu tài
xế trung thành, đầy tình nghiã mà nói : “ Rồi sẽ tính
! “, chúc anh chị và các cháu bình an, may mắn, tôi phải
đi ngay, cho nhà tôi và các cháu nghỉ ngơi kẻo mệt mỏi quá
rồi. Tôi lái xe đến nhà người cháu họ ở ngay mặt đường
Phan Chu Trinh, Đà Nẵng ở tạm cho được an toàn trong lúc
thành phố đang còn hỗn độn như thế này. Tôi chạy sang
nhà ông anh họ ở gần đó, hỏi chià khoá vì tôi đoán thế
nào đưá cháu họ cũng giao chià khoá nhà cho Chú nó là anh
họ cuả tôi. trước khi kéo nhau chạy vào Sài Gòn từ sớm
vì Mẹ và anh chị em cuả nó đều ở sài Gòn. Gặp anh chị
tôi, mọi người nhìn nhau sao mà buồn thảm trong cái cảnh
này, không nói ra nhưng ai cũng hiểu : Tôi là Sĩ Quan cấp chức
khá cao, đi tù mút muà là cái chắc, còn gia đình anh chị
tôi có tiếng là giầu có, buôn bán thành công cả thành phố
này ai mà không biết, coi như “ Tư Sản “ hạng nặng rồi
. Mở được khoá cưả vào nhà, đưa gia đình, đem đồ đạc
vào trong xong, tôi trở ra trao chià khoá xe cho em học sinh đã
lớn, hình như đã học lớp 12, chừng 18 tuổi, rành chuyện
lái xe và nói : đây chià khoá xe, Thầy giao lại cho em đem
về cho cơ quan có trách nhiệm ! Em nhìn tôi rồi hơi cúi đầu
: chào Thầy, em đi ! Chúc Thầy Cô và các em mọi điều may
mắn... Tôi quay vào trong nhà, ngồi xuống cái Sô-pha nghỉ
ngơi cho bớt căng thẳng đầu óc và cho lại sức, sẵn sàng
chờ đón một tương lai đen tối mà tôi đã biết trước,
trong khi ngoài đường phố, xe bắc loa thông tin, xe chở công
an, bộ đội đi lại phô trương lực lượng chiến thắng,
ngả ba, ngã tư đường phố chỗ nào cũng có vài chú bộ
đội, ngơ ngáo, mũ tai bèo xách AK-47 đi lại, còn bọn cộng
sản nặm vùng, đặc công, cùng bọn “ cách mạng giải phóng
theo đuôi mới được 2 ngày “ buộc mảnh vải đỏ ở canh
tay chạy loăng quăng khắp chốn, cứ như ngày hội, trong khi
các cưả nhà hai bên đường phố, bà con đóng kín mít, thỉnh
thoảng có người hé mở nhìn ra ngoài coi xem “ cách mạng
giải phóng “ làm ăn như thế nào...tương lai rồi đi về
đâu. Có điều chắc chắn là sẽ tối tăm, mù mịt cũng như
nhiều vụ bắt bớ, tịch thu tài sản, cướp bóc vơ vét trắng
trợn và nhiều hình thức chết chóc sẽ xẩy ra...
San Diego, CA ngày 28 –
3 –2009
Phan Đức Minh |